15
Cuộc đột kích diễn ra chớp nhoáng.
Đội của K di chuyển như những bóng ma, vô hiệu hóa lính canh một cách tàn nhẫn.
Tiếng nhạc cổ điển từ “buổi tiệc” ở sảnh chính vọng lại, trớ trêu thay, lại che giấu cho âm thanh của cuộc thảm sát ngầm.
Chúng tôi dừng lại trước một ngã ba bằng thép titan. Ba con đường giống hệt nhau. A, B, và C.
“Chọn đi,” K chĩa súng vào lưng tôi.
Toàn thân tôi run rẩy. Kế hoạch 15 năm của tôi. Mạng sống của Lộ Dao. Mạng sống của tôi.
Tất cả phụ thuộc vào một lựa chọn 1/3.
Tôi nhìn chằm chằm vào ba con đường. Không có logic nào ở đây cả.
“Nhanh!” K gầm lên.
Tôi nhắm mắt lại. Tôi cố gắng gạt bỏ sự sợ hãi. Tôi không thể đoán. Tôi phải tin. Tôi đã mạo hiểm mạng sống vì chị ấy.
“Bên trái,” tôi thì thầm, giọng khàn đặc. Tôi chọn nó một cách ngẫu nhiên.
“Tại sao?” K gằn giọng.
“Vì 15 năm trước, khi chúng tách tôi ra khỏi chị ấy… chị ấy đã bị kéo về phía bên trái.”
Đó là một lời nói dối. Một lời nói dối cuối cùng để trấn an chính mình.
K nhìn tôi chằm chằm trong một giây, rồi quay sang đội của mình. “Mở đường A. Tấn công!”
Cánh cửa bị thổi bay. Đội lính tràn vào.
Và bằng một sự may rủi tàn khốc, tôi đã chọn đúng.
Chúng tôi ở trong một bảo tàng địa ngục.
Hàng chục lồng kính được chiếu sáng, bên trong là những con người bị “bảo tồn” như những tác phẩm điêu khắc.
Họ bị ướp xác, đôi mắt thủy tinh vô hồn.
Tôi nôn khan.
K không quan tâm. Ông ta lao về phía trước. Và rồi ông ta dừng lại.
Ở trung tâm căn phòng, trong lồng kính lớn nhất, Lộ Dao đang ngồi trên một chiếc xích đu.
K đứng bất động, áp tay lên mặt kính.
“Lộ… Dao…” Ông ta thì thầm, đưa tay áp lên mặt kính.
“Đúng là một tác phẩm hoàn mỹ, phải không?”
Arthur Gladstone đứng ở cửa phòng, mặc một chiếc áo choàng bằng lụa, tay cầm một ly rượu.
Lão ta mỉm cười hiền hậu, chính nụ cười tôi đã chọn trên máy tính bảng.
“Ta đã tìm kiếm vẻ đẹp đó suốt nhiều năm,” lão nói, giọng Anh chuẩn mực. “Sự ngây thơ hoàn hảo, không bị thời gian vấy bẩn. Và ta đã ‘bảo tồn’ nó.”
Lão liếc nhìn từ K sang tôi. Đôi mắt lão sáng lên một cách bệnh hoạn.
“Ôi trời… một bản sao. Thật đáng kinh ngạc. Trưởng thành hơn. Cô đến đây để gia nhập bộ sưu tập à, cô gái?”
K từ từ quay người lại.
Khuôn mặt ông ta không còn cảm xúc. Nó trống rỗng.
“Mày đã làm gì nó?” K hỏi, giọng nói bình tĩnh đến đáng sợ.
“Ta đã ban cho nó sự bất tử,” Gladstone mỉm cười. “Thứ mà tất cả các người đều khao khát. Nó sẽ mãi mãi xinh đẹp. Mãi mãi là của ta.”
Gladstone chưa kịp nói hết câu.
Một loạt đạn chát chúa vang lên.
K đã giật khẩu súng trường từ tay Triệu Hổ, bắn nát hai đầu gối của Gladstone.
Lão tài phiệt ngã quỵ xuống sàn, tiếng thét kinh hoàng vang vọng khắp bảo tàng.
K bước tới, đứng trên cao nhìn xuống Gladstone đang co quắp. Ông ta không giết lão ngay.
“Ông ta thích ‘bảo tồn’ nghệ thuật,” K nói với Triệu Hổ, giọng lạnh như băng. “Đừng để lão ta chết. Giữ lão ta còn sống.”
Triệu Hổ gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng. “Rõ.”
K quay lưng lại với Gladstone, không thèm nhìn lão ta nữa.
Ông ta bước về phía lồng kính của Lộ Dao. Ông ta ra hiệu cho lính của mình. “Mở nó ra. Cẩn thận.”
Họ dùng dụng cụ chuyên dụng để mở khóa lồng kính.
K bước vào, cởi áo khoác của mình ra.
Ông ta nhẹ nhàng, dịu dàng đến không ngờ, bọc lấy thân thể nhỏ bé, cứng đờ của Lộ Dao.
Ông ta bế chị ấy lên, như bế một đứa trẻ đang ngủ.
Ông ta đi ngang qua tôi, ánh mắt không nhìn tôi, mà nhìn vào khoảng không.
“Rút lui.”
16
Chúng tôi trở lại Myanmar.
Lễ tang của Lộ Dao được tổ chức lặng lẽ trên một ngọn đồi.
K đứng một mình trước ngôi mộ vừa mới đắp.
Tôi bị Triệu Hổ giữ ở một khoảng cách xa.
Sau khi mọi thứ kết thúc, K đi về phía tôi. Ông ta trông già đi cả chục tuổi.
“Cô đã đưa tôi đến chỗ nó,” ông ta nói, giọng khàn đặc. “Cô đã hoàn thành ‘số phận’ của mình.”
Ông ta ném cho tôi một chiếc ba lô. “Trong đó có hộ chiếu mới, danh tính mới, và đủ tiền để cô sống hết phần đời còn lại.”
“Tôi được đi?”
“Lời hứa của tôi là lời hứa,” K nói. “Triệu Hổ sẽ đưa cô đến biên giới Thái Lan. Đừng bao giờ quay lại.”
Tôi gật đầu, quay người định chạy đi.
K đứng đó, thân hình cao lớn đổ bóng xuống ngôi mộ. “Câu hỏi cuối cùng.”
Ông ta nhìn tôi, ánh mắt không phải là của một ông trùm, mà là của một người anh trai đã mất tất cả.
“Ở ngã ba đó… làm thế nào mà cô biết?” Ông ta hỏi, giọng khàn đặc. “Làm thế nào mà cô biết phải rẽ trái?”
Tôi nhìn K. Tôi nhìn ngôi mộ của Lộ Dao.
Kế hoạch của tôi đã thành công.
Tôi đã báo thù cho ân nhân của mình.
Nhưng K… ông ta cần một lý do để sống tiếp. Ông ta cần tin vào “số phận”.
Tôi không thể nói với ông ta rằng tôi đã đoán bừa.
“Tôi không chọn,” tôi thì thầm, đây là lời nói dối cuối cùng, và cũng là lời tử tế nhất.
“Là chị ấy đã gọi tôi.”
K nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn xuống. Ông ta gật đầu. “Đi đi.”
K sẽ không bao giờ biết rằng “số phận” của ông ta chỉ là một kế hoạch được tính toán tỉ mỉ.
Ông ta sẽ không bao giờ biết khuôn mặt mà ông ta tôn thờ như một bóng ma lại chính là một con dao được mài sắc.
Ông ta là kẻ báo thù điên cuồng.
Nhưng tôi, Lâm Khê, mới là kẻ đã viết nên bản án tử hình cho tất cả bọn họ.
[HOÀN]
Chương cuối – BỊ LỪA TỚI MYANMAR
23/10/2025
47
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://shopee.vn/product/729014007/17532975547
