11.
Tiết Từ ngẩn người, cúi đầu nhìn tôi một cái, lại nhìn gã, nhíu mày.
“Tôi là anh trai của Kiều Kiều.”
Mạnh Trạch đẩy mắt kính, cười nói: “Đã mấy tuần Kiều Kiều không về nhà rồi, ba mẹ tôi cũng rất nhớ con bé…”
“Em không về.”
Tôi đi về phía trường học: “Cặp tôi vẫn còn ở trường.”
“Anh đã lấy cặp giúp em rồi.” Mạnh Trạch đứng ở phía sau tôi, nói: “Đề thi với vở trên bàn của em, anh đã dọn giúp em luôn rồi.”
“Cũng báo với giáo viên của em, tối nay em không về trường rồi.”
Bước chân tôi dừng lại, quay đầu nhìn gã, cười như không cười: “Xem ra anh biết chiều nay em không ở trường, anh theo dõi em?”
Mạnh Trạch không nói gì, vẫn tỏ ra cái bộ dáng ôn hòa.
“Được thôi.” Tôi tức tới mức bật cười: “Không phải là muốn em về à?”
“Vừa hay, em cũng muốn về lấy một ít đồ.”
Tiết Từ bên cạnh đứng nhìn cả nửa ngày, đột nhiên mở miệng.
“Chờ một chút.”
Hắn đi đến bên cạnh tôi, cụp mắt nhìn tôi: “Tôi đưa cậu về.”
…
Dọc đường, tôi và Tiết Từ sóng vai nhau đi trước, ánh mắt của Mạnh Trạch ở phía sau vẫn gắt gao nhìn chằm chằm tôi, như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy.
“Tiết Từ.” Tôi đột nhiên gọi hắn, chỉ lên lầu một: “Nhìn đi, đó là nhà của tôi.”
Tiết Từ theo ngón tay tôi nhìn qua, ừ một tiếng, thấy ở cửa tiểu khu có hai người trung niên đang đứng, Mạnh Trạch ở phía sau lại gọi họ là ba mẹ liền hiểu ra: “Vậy tôi đưa cậu đến đây thôi.”
“Có việc gì thì gọi cho tôi.”
Hắn đơn giản mà gật đầu với hai người họ hàng của tôi, xem như đã chào hỏi, sau đó xoay người rời đi.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Mây đen giăng kín, đen nghìn nghịt một mảnh trời.
Mưa sắp rơi rồi
12.
Tôi cúi đầu tìm kiếm trong phòng ngủ.
Lúc lật xem điện thoại thì phát hiện ba có để lại cho tôi một tấm thẻ ngân hàng, tấm thẻ đó đã bị tôi giấu đi, cả nhà họ hàng cũng không biết.
Có tiền thì dễ dàng hơn nhiều, dù là ở khách sạn hay thuê nhà thì cũng có thể tạm thời thoát khỏi căn nhà này.
Hộ khẩu của Từ Ấu Kiều vẫn thuộc về cô ấy, không liên quan gì đến cái nhà này.
Chờ sau khi thi đại học xong, đi nơi khác học liền có thể mãi mãi rời khỏi thành phố này.
“Mày đang tìm cái gì vậy?”
Đằng sau đột nhiên vang lên một giọng nữ chua ngoa.
Tôi quay đầu lại, người dì của tôi đang đứng phía sau tôi, chống eo chửi ầm ĩ: “Hôm nay trước mặt bạn mày nên tao chưa nói mày đâu!”
“Sao hả? Cánh cứng rồi? Không thèm về luôn sao? Muốn tự lập môn hộ (*) hả?”
(*) Tự lập môn hộ: Nôm na là tách khỏi nhà, sống riêng, không liên quan gì đến nhà cũ nữa.
“Được thôi! Vậy mày trả lại tiền ăn tiền uống của mày ở nhà tao suốt mấy năm nay lại cho tao!”
Tôi lạnh lùng nhìn bà ta: “Bà nói một con số đi.”
“Trả xong, chúng ta không ai nợ ai.”
Bà dì vừa nghe xong, trong cơn giận dữ liền xắn tay áo, tiến lên xô đẩy tôi: “Đây là giọng điệu nói chuyện với người lớn đấy à?”
“Trước đây tao thấy mày đáng thương nên mới cho mày đến nhà tao ở! Mày với mẹ mày giống y như nhau, đều là cái thứ vong ân bội nghĩa! Trước đây đáng ra tao phải để cho mày ch/ế/t ở bên ngoài mới đúng…”
Bà ta đẩy tôi vài cái liền bị tôi hất ra, tay bà ta đụng phải tủ gỗ, đau tới mức nhe răng trừng mắt: “Từ Ấu Kiều! Mày dám đánh tao?”
Bà ta tiện tay túm lấy cái roi mây, hướng về phía tôi mà quất: “Ba mẹ mày ch/ế/t sớm! Không có ai dạy mày! Thì để tao dạy mày!”
Ban đầu tôi còn có thể hất bà ta ra, nhưng người đàn bà trung niên này chính là cái kiều đanh đá, móng tay dài ngoằng bấm vào cánh tay tôi, như một con chó điên.
Hết kéo tóc lại véo vào người tôi, rồi dùng roi mây quất, bà ta dùng bất cứ thủ đoạn nào.
Roi mây quất từng cái lên người tôi, rất nhanh đã rớm m/á/u.
Tôi cắn chặt răng, không muốn quỳ xuống xin tha, chỉ nắm chặt lấy tấm thẻ ngân hàng kia.
Cuối cùng bà ta cũng đánh mệt rồi, ném roi mây xuống, giọng điệu khinh miệt: “Hôm nay tao đánh mày là để dạy dỗ mày!”
“Sau này mày có tương lai, không được phản bội tao đâu đấy!”
Đợi đến khi bà ta đi khỏi phòng rồi, tôi mới cụp mắt nhìn từng vết sẹo trên tay.
Có tiếng bước chân truyền đến.
Mạnh Trạch ngồi xổm xuống trước mặt tôi, dịu dàng hỏi tôi: “Có đau không?”
Gã vặn nắp bình thuốc ra: “Để anh bôi thuốc cho.”
“Không cần.”
Tôi đẩy gã ra, lập tức đi ra ngoài: “Tôi đến phòng khám sát trùng là được.”
Cổ tay đột nhiên bị nắm lấy.
Mạnh Trạch dùng sức hơn, nhưng giọng nói vẫn ôn hòa, lễ phép, gằn từng chữ một.
“Kiều Kiều.”
“Cái thằng ở cửa khách sạn chiều nay là ai?”
