1
Tôi nằm mơ.
Hơn nữa còn là ác mộng.
Trong mơ tôi tựa lưng trên mặt tường cứng rắn, không đường trốn thoát.
Quai hàm bị hai ngón tay thon dài niết chặt, cằm bị nâng lên, môi nhỏ theo đó phải thừa nhận một nụ hôn đáp xuống.
Nụ hôn vừa nóng bỏng vừa tùy ý, như mưa rền sấm giữ, muốn nuốt luôn cả tôi.
Người đó cao hơn tôi nữa cái đầu, bởi vậy hắn chỉ có thể cúi thấp, thân hình dễ dàng phủ lên cả người tôi.
Ngũ quan hắn tuấn mỹ tinh xảo, bộ đồng phục trên người vốn dĩ không có nếp gấp, bởi vì tôi vừa mới giãy giụa nên mới xuất hiện vài nếp nhăn.
Cái người trước đây luôn để ý đến mấy thứ nhỏ xíu này, bây giờ lại hồn nhiên không quan tâm, đáy mắt toàn là si mê kích động.
Nhìn người trước mặt, tôi chỉ có thể ở trong lòng mà chửi tục “Bà nội nó”.
Ước chừng chú ý tới hai mắt trừng lớn của tôi, người này cuối cùng mới dừng lại động tác, câu khóe môi, trong cổ họng phát ra tiếng cười: “Sao lại nhìn bạn trai em như vậy?”
Hắn dừng một chút, sau đó nói: “Như vậy cũng tốt, nhìn anh, đừng nhìn người khác.”
Tôi:???
Từ từ, bạn trai cái gì?
Chúng ta không phải đối thủ một mất một còn sao?!
2
Tôi là Tần Chiêu Chiêu – đối thủ một mất một còn của tôi tên Lâm Hành Chi.
Nghiệt duyên của tôi và hắn bắt đầu từ học kỳ 2 của lớp 11.
Hắn là học sinh chuyển trường, vừa chuyển tới đã lập tức cướp đi hạng nhất kì thi giữa kì mà vốn dĩ vẫn thuộc về tôi, hơn nữa còn giữ nó tới tận bây giờ.
Cho dù trong việc học hắn áp đảo tôi, nhưng trong sinh hoạt Lâm Hành Chi cũng bày ra vẻ chán ghét tôi.
Tôi biết được điều này là vì một lần đi đứng không cẩn thận, ngã sấp xuống, vì giữ cân bằng nên theo bản năng túm lấy người bên cạnh.
Sau khi đứng vững, mới phát hiện người đó là Lâm Hành Chi.
Lâm Hành Chi với tôi như hai đầu điện cực cùng dương, trong nháy mắt cách tôi một khoảng xa, còn cúi đầu nhìn bả vai bị tôi đụng phải, chau mày “Cái áo này chắc phải vứt rồi”
Giọng nói hắn tuy trong trẻo, thanh lãnh rất êm tai, nhưng cũng không thể dập tắt tức giận trong lòng tôi.
Tôi: “……”
Nắm đấm cứng lại.
Lời cảm ơn đang tính nói ra biến thành lời nhắc nhở ôn nhu: “Quần áo không cần có thể đặt ở khu thu nhận quần áo cũ đấy”
Lâm Hành Chi trực tiếp xoay người rời đi, đến chiều thật sự đã thay một bộ quần áo mới.
Sau chuyện này, tôi bắt đầu nổi lên ý muốn quan sát Lâm Hành Chi.
Tuy rằng trông Lâm Hành Chi là kiểu nam sinh trong sáng nhưng thật ra lại rất lạnh lùng, kiêu căng. Tôi còn phát hiện mỗi khi đối mặt với tôi, hắn càng thêm lạnh lùng, ánh mắt rất ít dừng lại trên người tôi, giống như nhìn tôi nhiều thêm một cái cũng thấy phiền vậy.
Sau khi thảo luận với bạn thân tôi, hai đứa đều nhất trí cảm thấy bởi vì tiềm lực của tôi rất có khả năng sẽ vượt qua hắn trong kì thi sắp tới, cho nên hắn chán ghét tôi cũng là chuyện bình thường.
Tuy rằng chỉ nhìn bên ngoài mà đánh giá, nhưng cũng không gây trở ngại cho việc tôi chán ghét hắn.
Bởi vì không ít lần đối chọi nhau gay gắt, các bạn học cũng dần dần ý thức được quan hệ của chúng tôi không được tốt lắm.
Điều tôi không ngờ tới là, cho dù trong hiện thực mỗi ngày phải gặp hắn thì thôi, đến trong mơ cũng mơ thấy Lâm Hành Chi.
Tôi mơ thấy chuyện đã xảy ra hôm nay. Vì không có thời gian sửa đề, nên thầy giáo đã bảo Lâm Hành Chi giảng cho tôi.
Dù Lâm Hành Chi có không muốn tiếp xúc với tôi thì lời thầy giáo nói, hắn không thể không nghe theo.
Ngoài đời, tôi với Lâm Hành Chi ngồi mỗi người một bàn.
Có lẽ là bởi vì khó có thể bình thản mà ở chung, nên sau khi nghe hắn giảng đề xong, tôi lễ phép hỏi hắn có cần thù lao gì không.
Lâm Hành Chi nhìn tôi lạnh lùng nói: “Cách xa tôi một chút.”
Sau khi nói xong, hắn lập tức đứng dậy rời đi, không cho tôi cơ hội phản bác.
Tuy rằng lui một bước là trời cao biển rộng, nhưng phải nhẫn nhịn nhất thời càng khiến tôi tức điên.
Bây giờ trong mơ, sau khi đợi Lâm Hành Chi giảng xong, tôi xoa tay hầm hè muốn phản kích lại lời nói của hắn, hắn lại đột nhiên đứng lên vòng qua bàn.
Trước ánh mắt kinh ngạc của tôi, Lâm Hành Chi kéo tôi từ trên ghế lên, đè ở trên tường: ” Đây là thù lao mà anh muốn…”
Tôi: “Tôi còn chưa có hỏi……”
Sao không giống ngoài đời tí nào vậy!?
Giây tiếp theo, hắn cúi đầu hôn xuống.
3
Trong mơ Lâm Hành Chi có khả năng hô hấp kinh người.
Tôi bị hôn đến đầu óc choáng váng, sắp hô hấp không nổi.
Cánh môi hắn hôn một đường từ cằm tôi xuống cổ, chậm rãi mút vào.
Từ đầu đến cuối, tầm mắt của Lâm Hành Chi đều không rời khỏi tôi, dường như nhìn thế nào cũng không đủ.
Tận đến khi đồng hồ báo thức vang lên, tôi cuối cùng mới từ trong mơ tỉnh lại, ngồi trên giường ngẩn người.
Mơ thấy Lâm Hành Chi thì cũng thôi đi, sao hắn lại còn OOC (*) chứ a a a!
(*) OOC: “Out Of Character” có nghĩa là “Không hợp với tính cách”. Từ này là từ thường dùng để nói đến việc không phù hợp với tính cách, khuôn mẫu, hành vi vốn có của ai đó.
Chẳng lẽ là bởi vì sáng nay tôi chưa được phản kích Lâm Hành Chi, nên buổi tối mới mơ thấy hắn?
Nhưng hắn cũng đâu có cho tôi một cơ hội phản kích nha!
Từ từ, nghĩ tích cực một tí thì cũng không phải không có chỗ tốt, dù rằng gặp ác mộng mơ thấy Lâm Hành Chi nhưng trong mơ tôi được giảng đi giảng lại phương pháp giải đề bài kia.
Dù sao phương pháp giải đề đó, tôi đã hoàn toàn khắc sâu trong đầu.
Tôi muốn chơi ch.ế.t Lâm Hành Chi.
Tưởng tượng như thế, trong nháy mắt tôi phấn chấn tinh thần hẳn, đem giấc mơ tào lao tạm thời ném ra sau đầu, đứng dậy đi rửa mặt.
Lúc rửa mặt, tôi nhìn bản thân trong gương, trên cổ bỗng xuất hiện mấy ấn ký màu đỏ nhạt, nếu không nhìn kỹ cũng không phát hiện ra.
Không ngứa nhưng có hơi đau.
Chẳng lẽ là bị muỗi cắn?
Nếu không……
Nếu không thì chắc không phải do Lâm Hành Chi lưu lại trong mơ đâu ha?
Tôi bị ý nghĩ của chính mình chọc cười.
Mắt thấy sắp muộn học, tôi cũng không kịp nghĩ lại, vội vàng rửa mặt, xách cặp chạy đến trường.
Rất may, vừa kịp tới trường.
Tôi đang chuẩn bị đi vào lớp học, lại bị nam sinh lớp bên cạnh ngăn lại, vẻ mặt áy náy nói: “Ngày hôm qua có lưu lại dấu vết không?”
“Xin lỗi, mình không khống chế được……”
Tôi rất nhanh đã biết nam sinh nói đến cái gì.
Trường học bên cạnh có rất nhiều chó mèo hoang, thường xuyên được các bạn học thay phiên nhau cho ăn.
Nhưng trường bên đó lại không cho phép chó mèo hoang loanh quanh gần trường học, vì vậy chúng tôi ăn ý tránh nhắc tới chuyện này, sợ bị trường học phát hiện.
Ngày hôm qua tôi với nam sinh này trùng hợp cùng cho chó mèo hoang ăn, tôi và hắn trước kia cùng tham gia thi đấu nên cũng có quen biết, còn hàn huyên vài câu.
Không nghĩ tới mèo con trong tay hắn đột nhiên nhào về phía tôi.
Cũng may, mục tiêu của nó vốn là hộp đồ ăn trong tay tôi, mặc dù cào phải tôi một cái nhưng sức lực không lớn, da tay cũng không bị rách.
Sau đó tôi nghĩ không có việc gì nên không đi bệnh viện tiêm phòng, không nghĩ tới bạn học này còn nhớ rõ.
Tôi đang muốn xua xua tay tỏ vẻ không có việc gì thi nghe được một âm thanh lạnh băng “Tránh ra”.
m thanh quen thuộc này……
Tôi cùng nam sinh kia đồng thời nhìn về phía âm thanh phát ra.
Là Lâm Hành Chi.
Hắn đứng ở trước mặt chúng tôi.
Chuyện trong giấc mơ tối qua vẫn ít nhiều ảnh hưởng đến tôi, làm tôi nhìn thấy Lâm Hành Chi cứ cảm thấy là lạ ở chỗ nào.
Thần sắc hắn thoạt nhìn cũng rất kỳ quái, lộ ra vài phần âm u, không chớp mắt nhìn chằm chằm vào một chỗ.
Tôi rất nhanh phát hiện Lâm Hành Chi đang nhìn chằm chằm vào cổ tôi.
