4
Cảm giác được ánh mắt của Lâm Hành Chi, tôi mới nhớ đến vết đỏ ở trên cổ.
Tôi theo bản năng muốn dựng thẳng cổ áo lên, ngăn cản ánh mắt của Lâm Hành Chi, nhưng ngón tay còn chưa kịp đụng tới cổ áo, thì nghe thấy nam sinh đang đứng một bên lại gần tôi, nhỏ giọng nói: “Hình như chúng ta cản đường cậu ta.”
Tôi: “……”
Thật đúng là.
Khó trách vừa rồi Lâm Hành Chi nói “tránh ra”, còn nhìn tôi không chớp mắt.
Tôi còn đang muốn châm chọc mỉa mai vài câu, làm như chưa thấy qua dấu muỗi cắn bao giờ vậy.
Mặc dù tôi với Lâm Hành Chi có thù cũ, nhưng hiện tại tôi đang bị đạo đức vây hãm, quyết định nhường hắn một chút.
Nghĩ vậy, tôi nhích gần về phía nam sinh kia, nghiêng người tránh đường cho hắn.
Lâm Hành Chi vẫn đứng im tại chỗ không nhúc nhích.
Không biết có phải tôi tự luyến với đối thủ một mất một còn của mình hay không, bỗng nhiên cảm thấy thần sắc của Lâm Hành Chi không bởi vì bọn tôi nhường đường mà hòa hoãn ngược lại càng thêm âm trầm.
Nam sinh hồn nhiên không cảm nhận được cảm xúc khác thường của Lâm Hành Chi, nói với tôi một tiếng rồi về lớp.
Tôi cũng xoay người trở về lớp học, không ngờ vừa nhấc chân, bả vai đã bị một đôi tay chế trụ.
Tôi quay đầu nhìn lại, phát hiện bàn tay đang đặt lên vai tôi không ai khác là của Lâm Hành Chi.
Còn chưa tự hỏi nguyên nhân Lâm Hành Chi động thủ, bây giờ tôi chỉ hậ.n không thể lấy điện thoại di động chụp lại cái tay đang đặt trên vai tôi.
Nhưng mà di động vẫn còn để ở nhà, tôi chỉ có thể cười lạnh một tiếng: “Không phải cậu nói tôi cách xa cậu một chút sao?”
“Có phải bả vai tôi có từ trường, tự mình hút tay lại hả?”
Nếu là ngày thường, Lâm Hành Chi chắc chắn sẽ lạnh lùng liếc nhìn tôi một cái, sau đó mặt đầy chán ghét xoay người rời đi, hoặc là hừ lạnh một tiếng: “Cậu suy nghĩ nhiều rồi.”
Nhưng là hiện tại Lâm Hành Chi chỉ nhíu chặt mày, mặt trầm như nước, không có nửa điểm muốn buông tay.
Hắn hơi hơi hé miệng, dường như muốn nói gì đó.
Bỗng nhiên tiếng chuông vào học vang lên.
Tôi không muốn dây dưa với Lâm Hành Chi thêm nữa, ném tay hắn ra, xoay người bước nhanh vào phòng học.
Tôi ngồi vào chỗ một lúc, Lâm Hành Chi mới đi đến.
Bận rộn học hành làm tôi nhanh chóng quên mất sự việc phát sinh buổi sáng.
Thầy giáo dạy toán cho cả lớp làm bài kiểm tra, trùng hợp lại giống hệt đề toán Lâm Hành Chi giảng cho tôi trong giấc mơ tối qua, hơn nữa tôi còn nhớ rất kĩ, thoải mái mà viết ra đáp án.
Tôi cuối cùng cũng như ý muốn, đồng hạng nhất với Lâm Hành Chi.
Vừa tan học, bạn thân cùng lớp Tôn Thiên đã chạy tới chúc mừng tôi.
Tuy rằng chỉ là một bài kiểm tra nhỏ, nhưng đây là lần đầu tiên tôi thi bằng điểm Lâm Hành Chi.
Tôn Thiên cũng chú ý tới cổ tôi, nhưng vừa tính mở miệng hỏi, đã bị hành động của Lâm Hành Chi hấp dẫn.
Lâm Hành Chi ngồi chéo phía sau, cách tôi hai bàn.
Nghe thấy lời của Tôn Thiên, hình như hắn vẫn luôn nhìn tôi, thần sắc hơi khó coi, làm tôi càng thêm đắc ý.
Không cần nghĩ cũng biết, bây giờ tôi bằng điểm Lâm Hành Chi, chắc chắn làm hắn cảm thấy nguy cơ.
Bất quá Lâm Hành Chi dù có nhìn chằm chằm tôi cũng vô dụng thôi, hắn hoàn toàn không biết trong mơ tôi đã làm gì, tôi ở trong mơ vẫn luôn chăm chỉ học tập thật tốt.
Nếu trong mơ không có Lâm Hành Chi thì càng tốt hơn..
Có lẽ là thần linh đã nghe được lời cầu nguyện của tôi.
Đến đêm, tôi tiến vào trong mơ mãi cũng không nhìn thấy Lâm Hành Chi, mà lại gặp được một gương mặt quen thuộc khác ——
Nam sinh lớp bên cạnh.
Địa điểm lại còn là hành lang trường học.
Tôi còn chưa kịp cảm thấy may mắn, đã nghe thấy âm thanh áy náy, chân thành của nam sinh kia: “Xin lỗi, tôi không khống chế được……”
Lời này nghe sao cứ thấy quen quen tai……
Từ từ, đây không phải sự việc phát sinh ban ngày sao?
Chẳng lẽ lại giống tối hôm qua……
Lòng tôi lộp bộp một tiếng, chẳng lẽ lại giống như tối hôm qua, tái hiện lại sự việc xảy ra ban ngày sau đó Lâm Hành Chi lại tự mình lên sân khấu.
Tôi xoay người muốn chạy thì phát hiện bản thân không thể động đậy, chỉ có thể bị động bước về phía trước.
Cổ tay tôi bị nắm chặt, bị bắt phải quay lại nhìn đối phương.
Sau khi nhìn rõ người nắm lấy tay tôi là ai, tôi đột nhiên cảm thấy có hơi mệt tâm: “Tại sao lại là cậu nữa?”
Sắc mặt của Lâm Hành Chi hiện tại thoạt nhìn so với tôi còn khó coi hơn.
Sắc mặt hắn ủ dột, tầm mắt như hồi sán gắt gao nhìn chằm chằm vào tôi, bỗng hắn vươn tay về phía tôi….
Tôi có thể cảm giác được bàn tay lạnh lẽo của hắn đang vuốt ve cổ tôi.
Tôi cúi đầu nhìn, phát hiện hắn đang vuốt ve mấy vệt đỏ trên cổ.
Tôi nhớ rõ tối nay trước khi đi ngủ đã soi gương, vết đỏ này đã phai nhạt không ít, tại sao bây giờ lại đỏ như vậy?
Không phải là do Lâm Hành Chi xoa chứ?
Tôi còn chưa kịp kêu Lâm Hành Chi dừng tay, đã bị ánh mắt u oán của hắn dọa sợ.
Thực ra, ánh mắt này là dành cho nam sinh kia.
Lâm Hành Chi nghiêng đầu nhìn nam sinh lớp bên, giọng nói lạnh băng, hàn ý như muốn chui vào xương cốt nam sinh: “Cậu ấy là của tôi.”
“Cậu lưu lại vết tích nào trên người cô ấy, tôi sẽ xóa hết toàn bộ”
Hả?
ĐM, đây là cái hướng phát triển gì vậy?
Nhìn dáng vẻ này của Lâm Hành Chi không phải đang hiểu lầm dấu vết trên người tôi là do nam sinh kia để lại chứ?
Suy nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu tôi, đã nhìn thấy Lâm Hành Chi trước mặt nghiêng đầu, trực tiếp hôn xuống.
Bắt đầu hôn từ cổ tôi.
Nụ hôn mạnh mẽ dừng ở phần thị.t cổ mẫn cảm, răng hắn xẹt qua vô số lần, ngay cả xương quai xanh cũng không bỏ qua.
Liế.m láp, mú.t vào.
Tôi thậm chí không dám thở mạnh, sợ kinh động Lâm Hành Chi, không may cắ.n rách da tôi.
Không biết qua bao lâu, Lâm Hành Chi chuyển qua hôn môi tôi.
Tôi cảm nhận được cảm xúc khác thường của Lâm Hành Chi khi hôn môi.
Nụ hôn này không giống nụ hôn nóng bỏng tối hôm qua, ngược lại như cố ý ma sát không nhanh không chậm.
Tôi bị bắt ngẩng cổ thừa nhận nụ hôn này, trước mắt là khuôn mặt tuấn mỹ phóng đại của Lâm Hành Chi, bên tai là tiếng răng môi hòa quyện cùng tiếng nước nhớp nháp.
Tôi hoài nghi Lâm Hoài Chi cố ý phát ra tiếng vang, nếu không một nụ hôn bình thường sao có thể phát ra động tĩnh lớn như vậy?
Bây giờ may mắn duy nhất chính là, thân hình cao lớn của Lâm Hành Chi che chắn gần như toàn bộ tôi.
Cho dù là ở trong mơ, tôi cũng không muốn bị người khác nhìn mình thân mật, thật sự quá xấu hổ.
Nhưng suy nghĩ của tôi với Lâm Hành Chi hiển nhiên là hoàn toàn bất đồng, sau lần thứ ba tôi liếc nhìn qua bờ vai của hắn, xem xét động tĩnh của nam sinh kia, Lâm Hành Chi tựa hồ đã nhận ra ý đồ của tôi, trực tiếp ôm lấy tôi thay đổi tư thế.
Hắn ngẩng đầu, để tôi hít thở trong chốc lát, sau đó ở bên tai tôi thấp giọng nói: “Lo lắng hắn nhìn thấy sao?”
“Tôi càng muốn hắn xem thật rõ, cho hắn biết cậu là của ai.”
Cái này rốt cục là chuyện gì vậy?
Người trước mặt này thật sự là Lâm Hành Chi sao?
Lâm Hành Chi thật sự nói được làm được, quả thật muốn đem toàn thân tôi đều hôn một lần, ngay cả đầu ngón tay cũng không buông tha.
Tôi bị hôn đến đầu óc choáng váng, chỉ nhớ sau khi nam sinh kia biến mất, cảnh tượng trước mắt đổi thành một căn phòng ngủ xa lạ.
Bên tai truyền đến tiếng ép hỏi của Lâm Hành Chi, hắn hỏi tôi rốt cuộc là thích hôn hắn hay nam sinh kia.
Tôi không nghĩ tới Lâm Hành Chi còn nhớ rõ hiểu lầm sáng nay, cuối cùng không nhịn được giải thích bản thân chỉ bị dị ứng, nam sinh kia cũng chỉ là bạn học bình thường.
Lâm Hành Chi dừng lại một chút: “Vậy các cậu đang nói về chuyện……”
Tôi không ngờ Lâm Hành Chi lại thích ăn giấm (2) như vậy, quả thật muốn chửi thề một tiếng, “Lúc ấy là tôi và cậu ấy cùng cho mèo hoang ăn, cậu ta trông mèo không cẩn thận làm tôi bị thương.”
(2): Ghen tuông.
Lâm Hành Chi hơi sửng sốt, rồi sau đó phản ứng lại, mắt đen bỗng sáng ngời, mạnh mẽ hôn tôi vài cái.
Mặc dù hắn không biểu hiện rõ ràng, nhưng tôi vẫn cảm nhận được hơi thở sung sướng tỏa ra trên người hắn.
Ha, lần đầu nhìn thấy tiểu tử này cao hứng như vậy nha.
Tôi ngã xuống đệm giường mềm mại, vô lực cảm nhận sức nặng của Lâm Hành Chi đang đè trên người mình, đồng thời cùng hắn nhiệt liệt hôn nhau.
Tôi mơ mơ màng màng nghe được giọng nói của Lâm Hành Chi, lộ ra áp lực mạnh mẽ mà điên cuồng: “Chiêu Chiêu, anh yêu em đến sắp phát đi.ê.n rồi.”
5
Ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên cao.
Giọng nói đè nén của Lâm Hành Chi vẫn còn dư âm văng vẳng bên tai tôi, không ngừng phóng đại.
Sau khi nhận ra bản thân đã tỉnh lại từ trong mơ, việc đầu tiên tôi làm là mở di động ra.
Cũng may hôm nay tỉnh sớm, vẫn dư dả thời gian để chuẩn bị.
Tôi tìm “Phân tích giấc mơ” của Freud trong cuốn “Giải thích giấc mơ” của Chu Công, tìm xem liên tục mơ thấy đối thủ hôn mình là có chuyện gì?
Sau đó tôi ngộ ra.
Vật chất quyết định ý thức, ý thức là hệ quả của vật chất.
Rất có thể là vì tôi luôn tâm tâm niệm niệm phải vượt qua hắn nên trong mơ Lâm Hành Chi mới thể hiện thái độ khác lạ như vậy.
Sau khi thành kính viết hết vài tờ từ đơn tiếng anh, cả thể xác và tinh thần của tôi mới được tinh lọc.
Tôi tắt chuông đồng hồ báo thức, đứng dậy đi rửa mặt, đứng trước gương nhìn một đống vết đỏ trên người mình.
Tôi:???
Hả?
Tôi vội vàng cởi bỏ quần áo, phát hiện vết đỏ tối qua đã mờ đi bây giờ lại giống như hình xăm lan khắp cả người, trên cổ cũng có.
Tôi không phải thật sự bị dị ứng chứ?
Nhớ tới sắp đến lễ, được nghỉ học, tôi quyết định lúc đó sẽ đi khám.
Trước khi đến trường, tôi cố ý mặc một cái áo tay dài che lấp đi những dấu đỏ trên người.
Cũng may với thời tiết hiện tại, mặc nhiều hơn một chút cũng không khác người lắm.
Vào phòng học, tôi phát hiện Lâm Hành Chi đã ngồi đó, lần đầu tiên thấy hắn đi học sớm hơn tôi, hơn nữa đang hết sức chăm chú vùi đầu làm chuyện gì đó.
Chắc chắn là do bài kiểm tra hôm qua bị tôi vượt mặt nên hôm nay mới đến lớp sớm để ôn bài.
Trong nháy mắt tôi ném ngay sự việc tối qua ra sau đầu, ba bước về chỗ ngồi. Không thể để Lâm Hành Chi kéo dài khoảng cách giữa chúng tôi thêm nữa!
Tôi vừa tới gần bàn, đã thấy Tôn Điềm đang hưng phấn vẫy vẫy tay, gọi tôi lại gần.
Tôn Điềm ngồi cùng một hàng với Lâm Hành Chi, nhưng cô ấy ngồi ở dưới, cách Lâm Hành Chi mấy bàn.
Đi ngang qua chỗ của Lâm Hành Chi, tôi liếc mắt thoáng nhìn, phát hiện hắn không phải đang học mà là đang lướt điện thoại dưới hộc bàn.
Thị lực tôi khá tốt, còn thấy được giao diện trên điện thoại hắn không phải phần mềm học tập, mà là Weibo.
Tôi:!!!
Tên Lâm Hành Chi này, thế mà lại chơi điện thoại!
Dù sao trong ấn tượng của tôi, chưa từng thấy Lâm Hành Chi chơi điện thoại trong lớp.
Nhìn Lâm Hành Chi cúi đầu chơi điện thoại, bộ dáng thập phần chuyên chú, ý định trêu chọc hắn của tôi nổi lên, nhớ tới bộ dạng lạnh lùng thường ngày của hắn. Tôi quyết định báo một chút thù nho nhỏ.
Tôi cố ý ho khan một tiếng, sau đó đè giọng xuống, bắt chước giọng nói của giáo viên chủ nhiệm: “Đưa điện thoại di động đây!”
Lâm Hành Chi vừa nhanh tay cất điện thoại, vừa quay đầu lại nhìn, đối diện với ánh mắt của tôi.
Kỳ lạ là lúc Lâm Hành Chi cất điện thoại rất lạnh nhạt, nhưng sau khi vừa quay đầu lại, nhìn thấy tôi, trong mắt lại để lộ một chút căng thẳng: “Làm cái gì vậy?”
Tôi thật sự cảm nhận được Lâm Hành Chi đang căng thẳng.
Dựa trên hiểu biết của tôi về Lâm Hành Chi, bình thường dưới tình huống này hắn phải buột miệng thốt ra: “Đừng chạm vào tôi”, chứ không phải là dò hỏi nguyên do.
Rất may tôi cũng đã nghĩ sẵn lý do: “Tôi có lòng tốt quan tâm nhắc nhở cậu, đừng chơi điện thoại trong lớp học.”
Nói xong, tôi xoay người muốn chạy, lại nghe thấy giọng nói của Lâm Hành Chi sau lưng: “Cậu thấy được gì rồi?”
Âm điệu hơi cao, còn có hơi cấp thiết.
Phản ứng lớn như vậy?
Tôi cảm thấy kỳ lạ: “Cái gì là cái gì?”
Lâm Hành Chi im lặng.
Tôi cho rằng hắn căn bản không thèm để ý tôi, hoặc là không nghe thấy tôi nói, nhưng đến khi quay đầu lại, mới phát hiện hắn đang yên lặng nhìn tôi, như đang thất thần.
Hai chúng tôi nhìn nhau một lúc, Lâm Hành Chi mới phản ứng lại, quay đầu đi, chỉ chừa cho tôi một bóng lưng lạnh lùng.
Tôi: “……”
Lâm Hành Chi cuối cùng cũng không xem điện thoại nữa, chắc là bị tôi dọa cho sợ rồi. Lúc này tôi mới cảm thấy hai chúng tôi hòa nhau.
Đến chỗ của Tôn Điềm, tôi mới biết cô nàng nôn nóng gọi tôi tới là vì tin tức một cặp minh tinh đột nhiên công khai hẹn hò, đã náo loạn lên cả hot search.
Cũng vì sáng nay tôi vội vàng xem cái giải thích giấc mơ, không lướt Weibo như mọi ngày.
Tôi lập tức đem sự kì lạ của Lâm Hành Chi ném ra sau đầu, nghĩ đến bản thân bỏ lỡ sự kiện quan trọng như vậy, trong lòng vô cùng tiếc nuối. Tất cả là tại Lâm Hành Chi, tại hắn đi vào giấc mơ của tôi.
Đáng tiếc tôi với Tôn Điềm đều không mang điện thoại, chỉ có thể đợi sau khi tan học về xem lại hot search.
Thật vất vả mới chờ đến lúc tan học, sau khi về đến nhà, tôi liền mở Weibo ra kiểm tra tin tức.
Từ nick Weibo chính chủ của minh tinh đến các bài viết. Sau đó lại cùng bạn bè trên mạng thảo luận một hồi, tôi thỏa mãn nằm trên giường, nhìn giao diện Weibo, đột nhiên nghĩ tới hành đồng kỳ lạ ban ngày của Lâm Hành Chi.
Chắc lúc đấy hắn muốn hỏi tôi có nhìn thấy cái gì trên điện thoại hắn không.
Hơn nữa phản ứng của hắn rất đáng nghiền ngẫm.
Chẳng lẽ hắn cũng trộm theo đuổi thần tượng, mà sợ mọi người phát hiện?
Chậc chậc chậc.
Tôi lập tức có hứng thú.
Tuy rằng không thấy rõ nội dung, nhưng lại thấy được tên Weibo của hắn.
Vừa nhìn là biết tùy tay bấm loạn, có lẽ là nick Weibo mới được lập.
Tôi lên mạng tìm tên tài khoản, rất nhanh liền tra ra được acc Weibo kia.
Tôi xoa xoa tay.
Giống như tôi nghĩ, nick Weibo này quả nhiên là nick phụ, ngay cả ảnh đại diện với tiểu sử cá nhân cũng không có, bạn bè cũng chỉ lác đác vài người, vừa nhìn là biết acc clone.
Tài khoản weibo này được đăng ký mấy năm trước, nhưng không được sử dụng nhiều, thông tin xuất hiện trên weibo cũng rất ít.
Bài viết mới nhất được đăng vào sáng nay, trên Weibo chụp một bài thi, tuy rằng không được rõ nét, nhưng với hiểu biết của tôi về Lâm Hành Chi, cùng kinh nghiệm trộm nghiên cứu phương pháp giải đề của hắn, tôi chắc chắn đây là chữ viết của Lâm Hành Chi.
Nghĩ đến bộ dáng lén lút xem weibo lúc sáng nay của hắn, tôi kết luận ——
Chân tướng chỉ có một, đây là acc Weibo của Lâm Hành Chi.
Phỏng chừng vẫn còn là cái acc phụ.
Tôi hưng phấn chà xát tay.
Hay nha Lâm Hành Chi, để tôi xem cậu trên acc phụ có tính cách như thế nào!
Bài ghim trên Weibo là câu trả lời của hắn về một bài đăng.
Bạn đã yêu thầm người ấy bao lâu rồi?
Hắn trả lời: Một năm.
Yêu thầm.
Tim tôi nháy mắt nhảy lên 180 nhịp, hắn vậy mà có thể công khai bày tỏ yêu thích với người khác, không ngờ đối thủ một mất một còn của tôi cũng biết yêu đương nồng cháy như vậy.
Lâm Hành Chi thích ai đây?
Đầu óc tôi bắt đầu xoay chuyển, tìm tòi một vòng trong đầu cũng không thể tìm ra chút manh mối nào.
Dù sao Lâm Hành Chi nhìn thế nào cũng không giống một người đang yêu .
Tuy rằng nói là yêu thầm, nhưng cũng quá kín tiếng đi.
Sau một hồi tự hỏi không có kết quả, tôi quyết định tiếp tục lướt weibo của hắn để tìm đáp án.
Đáng tiếc trong tay không có bắp rang bơ với Coca, tôi chỉ có thể uống tạm ngụm nước đè nén tâm trạng kích động của mình.
Nhưng sau khi xem hết bài đăng mới nhất của hắn, nụ cười trên mặt tôi nháy mắt vụt tắt.
Bài đăng này chính là hồi tưởng lại sự việc trong mơ của Lâm Hành Chi vào tối hôm qua, giấc mơ này của hắn từ nội dung, nhân vật đến sự kiện phát sinh đều giống giấc mơ của tôi như đúc.
Điểm khác nhau duy nhất là toàn bộ hành trình đều phát triển từ góc nhìn của Lâm Hành Chi.
Tôi mới nghe trùng áo lót, chứ chưa bao giờ nghe trùng giấc mơ.
Trong lòng cảm thấy không ổn, tôi tiếp tục xem các bài đăng khác trên weibo.
Mấy bài đăng kế tiếp của Lâm Hành Chi đều là ký ức trong mơ của hắn, mà những hồi tưởng ấy đều trùng hợp hoàn toàn với giấc mơ mỗi tối của tôi.
Tôi: “……”
Tại sao lại có thể trùng hợp như vậy?
Lâm Hành Chi còn tự mình chụp một bức ảnh, trực tiếp phá vỡ một tia hy vọng may mắn cuối cùng của tôi.
Tuy rằng chỉ là một góc, nhưng tôi vẫn nhận ra đây là căn phòng ngủ trong giấc mơ tối qua.
Trước đây tôi chưa từng tới nhà hắn, càng không thể biết bố cục của căn nhà đó.
Liên tưởng tới cảnh tượng không thể động đậy trong mộng, một suy nghĩ bỗng xuất hiện trong đầu tôi —
Vốn dĩ tôi với Lâm Hành Chi không phải là mơ cùng một giấc mơ mà là tôi đi vào trong giấc mơ của hắn?!
Chuyện này đã vượt quá nhận thức của tôi, khiến tôi không nhịn được đổ mồ hôi lạnh cả người.
Tôi rất nhanh nghĩ đến một vấn đề ——
Trước đây tôi tưởng Lâm Hành Chi trong mơ là do tôi tưởng tượng ra, nhưng nếu đó là giấc mơ của Lâm Hành Chi thì hành động của hắn trong mơ là sao cơ chứ?
Tay cầm điện thoại của tôi bắt đầu run rẩy, vội vàng tiếp tục tìm kiếm đáp án ở những bài đăng khác.
Weibo của Lâm Hành Chi tuy đã đăng ký từ lâu, nhưng nhìn thời gian, bài đăng đầu tiên được đăng sau khi hắn chuyển trường.
Trên Weibo của Lâm Hành Chi xuất hiện rất nhiều từ “Em”.
Ở ngoài đời cũng có, trong mơ cũng có.
Lần đầu tiên gặp nhau, em có hàng mi cong cong, mắt mang ý cười;
Bị cướp đi danh hiệu hạng nhất, rõ ràng em không phục nhưng vẫn cười chúc mừng;
Sẽ ghen khi nhìn thấy em thân thiết với người khác giới;
Vô số lần chiếm hữu em ấy, hôn em ấy trong mơ……
Má ơi……
“Em” này của Lâm Hành Chi, hình như chính là tôi!
Dù sao trước khi Lâm Hành Chi xuất hiện, vị trí đứng đầu là của tôi. Nhưng tôi luôn tin rằng mình nhất định có thể vượt qua Lâm Hành Chi, trở về bảo tọa hạng nhất của mình… nên mới cười…
Không đúng, đây không phải là trọng điểm.
Người Lâm Hành Chi yêu thầm là tôi?!
Hành vi trong mơ của Lâm Hành Chi cuối cùng cũng được giải thích, tôi cũng có thể an tâm……
An tâm cái rắm á!
Nếu người Lâm Hành Chi yêu thầm là người khác, tôi hoàn toàn có thể vui vẻ mà ăn dưa, nhưng sau khi phát hiện mình chính là đương sự, trong lòng tôi không biết đã chửi tục bao nhiêu lần.
Tôi có hơi hối hận vì nhìn lén weibo của hắn, sau này phải đối mặt với hắn như thế nào bây giờ?!
Còn có, tiểu tử này đang yêu thầm thật à, thái độ của hắn có chắc là thái độ đang yêu thầm không đấy?
Quá nhiều câu hỏi hiện lên trong đầu, tôi đang định tiếp tục xem mấy bài đăng khác, không ngờ đột nhiên trước mắt tối sầm lại.
