6
Mắt nhắm mắt mở, từ phòng ngủ của mình tôi chuyển tới một căn phòng xa lạ khác.
Tôi biết mình lại đi vào giấc mơ rồi.
Nhìn quanh một vòng, không thấy bóng người quen thuộc, cũng không phải là background trường học quen thuộc, không giống giấc mơ bình thường của Lâm Hành Chi.
Chẳng lẽ tên Lâm Hành Chi này cuối cùng cũng ý thức được ban ngày gặp nhau, ban đêm trong mơ cũng gặp nhau, tôi sẽ hơi ngán, nên không kéo tôi vào giấc mơ nữa?
Tôi đang định thở phào nhẹ nhõm thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, bóng dáng Tôn Điềm xuất hiện ở cửa.
Cô ấy trông thành thục hơn hẳn, mặc một chiếc váy xanh, lo lắng đi tới gần tôi:
“Nhanh, nên bắt đầu vào hậu trường chuẩn bị được rồi, nếu không sẽ trễ mất nghi thức kết hôn mất”
Tôi ngẩn ra: “Hôn, hôn lễ? Của ai cơ?”
Tôn Điềm bật cười: “Cậu bị sao vậy? Hôn lễ của mình mà cũng quên!”
Tôi:???
Tôi sợ hãi, xoay người nhìn mình trong gương mới thấy mình đang mặc một bộ váy cưới màu trắng, dài quết đất, tóc được búi lên, trên mặt còn được trang điểm tinh xảo.
Đúng là giống như đang chuẩn bị kết hôn.
Cho nên vì sao tôi lại mơ thấy mình kết hôn vậy?
Tôn Điềm dắt tay tôi ra ngoài, cùng lúc đó, không biết ở đâu xuất hiện vài người, vào phòng nghỉ nhấc làn váy cưới nặng nề thay tôi.
Hiện trường hôn lễ được bố trí vô cùng xa hoa, tôi bị đưa lên sân khấu, nhìn thấy một người cũng đang đứng trên sân khấu, Lâm Hành Chi trong bộ vest đen.
Mà màn hình phía sau Lâm Hành Chi, đang chiếu ảnh cưới của hai chúng tôi, nói cho tôi biết thân phận của tôi và hắn hiện tại.
Chuyện này còn gì không rõ nữa.
Tôi đây là lại đi vào giấc mơ của hắn nữa rồi.
Mới vừa khen hắn cuối cùng cũng không điều khiển giấc mơ của tôi, giờ xem ra là lại ngựa quen đường cũ.
Hắn hơi hơi nhíu mày, môi mím chặt, ánh mắt chạm vào tôi, đáy mắt toát ra nét căng thẳng y hệt sáng nay.
Bên tai vang lên âm thanh của người chủ trì, kể lại khởi nguồn câu chuyện tình yêu của chúng tôi.
Ngày đó tôi phát hiện hắn chơi điện thoại, nhìn thấy dòng tâm sự yêu thầm của hắn trên Weibo, sau đó hắn thuận thế tỏ tình, tôi cũng thuận thế đồng ý.
Thế là hai chúng tôi cứ như vậy mà yêu nhau, mãi cho đến bây giờ, kết hôn với nhau.
Hay đấy, vẫn là sự việc ban ngày nhưng chỉ thay đổi cái bối cảnh.
Từ từ, lúc Lâm Hành Chi ngẩn người nhìn tôi, trong đầu không phải là tưởng tượng ra chuyện này chứ?
Tôi đang thầm chửi tục trong lòng, thì nghe thấy người chủ trì nhắc tôi đi về phía chú rể.
Theo lời nói của người đó, cơ thể tôi không tự chủ được đi về phía Lâm Hành Chi.
Tôi càng thêm chắc chắn, đây là giấc mơ của Lâm Hành Chi, chỉ có là chủ nhân của giấc mơ mới có thể thao túng tất cả mọi thứ.
Nghĩ đến đây, tôi lập tức bối rối.
Rốt cuộc ai biết được giấc mơ này có giống như hai giấc mơ trước, phát triển thành một kết cục khác?
Sau khi đến trước mặt Lâm Hành Chi, tôi vội vàng giải thích: “Lâm Hành Chi, cậu đang mơ, cậu tỉnh lại mau lên!”
Lâm Hành Chi nghe xong, vậy mà không hề kinh ngạc, chỉ dựa theo lời dẫn dắt của người chủ trì, cầm lấy tay tôi, đeo nhẫn vào: “Anh biết”
“Chỉ có trong mơ, em mới có thể đồng ý lời tỏ tình của anh, yêu anh”
Tôi: “……”
Tôi còn tưởng Lâm Hành Chi giống tôi, phát hiện được bí mật của giấc mơ kì quái này, không ngờ ý của hắn lại là như vậy.
Lâm Hành Chi vẫn xem tôi là một nhân vật do hắn tưởng tượng ra trong giấc mơ.
Tôi đang định dùng biện pháp mạnh, nói cho Lâm Hành Chi biết tôi là tổn tại chân thật, không phải tưởng tượng ra.
Nhưng hình như hắn không định tiếp tục nói chuyện với tôi, trực tiếp hôn lên môi, phong bế lời đang định nói của tôi.
Sau khi biết Lâm Hành Chi là người thật, tôi chỉ cảm thấy nụ hôn này so với bình thường x n lần dọa người.
7
Một khắc đó bỗng yên tĩnh lại.
Tốc độ dòng chảy của thời gian ở trong mơ khác với ngoài đời.
Cảnh trong mơ như chỉ mới trải qua một đoạn thời gian ngắn, nhưng lúc tôi mở mắt ra lần nữa đã là sáng hôm sau.
Bởi vì đang chơi điện thoại thì bị kéo vào trong giấc mơ, nên bây giờ trong tay tôi vẫn đang cầm điện thoại.
Bật điện thoại lên, màn hình vẫn còn là Weibo của Lâm Hành Chi.
Sau khi nhìn thấy bài đăng mới nhất của hắn trên weibo, tôi mới hiểu tại sao giấc mơ lại đột nhiên kết thúc.
Ra là vì Lâm Hành Chi thức dậy.
Đồng thời hắn cũng đăng một bài viết mới.
Vốn dĩ tôi định nhắn tin thẳng cho Lâm Hành Chi, trực tiếp làm rõ chuyện này, nhưng sau khi nhìn thấy một bài đăng rất lâu trước đây của hắn thì lại từ bỏ ý định.
Tôi không ít lần nghĩ Lâm Hành Chi ghét tôi, không ngờ là ở nơi mà tôi không thấy được, hắn vì tôi mà làm không ít chuyện ——
Trước đây có một tên cầm đầu đám lưu manh bởi vì có ý với tôi, dây dưa không ngừng, còn uy hiếp tôi.
Nghe hắn buông lời tàn nhẫn, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, dặn ba mẹ đưa đón mình đi học, không ngờ cuối cùng lại nhận được lời xin lỗi.
Lúc đó tôi còn cảm thấy kì lạ, giờ stalk Weibo mới biết là do Lâm Hành Chi trực tiếp đánh nhau với đối phương một trận, đánh cho hắn phải phục, chạy đến xin lỗi tôi.
Có một lần tôi té xỉu ở trong trường, cũng là hắn đi ngang qua bế tôi đến phòng y tế, còn dặn cô y tế không nói ra.
Lúc tôi bị bệnh có một bịch thuốc được đặt trong ngăn bàn của tôi, tôi vẫn nghĩ là của ai đó đang yêu thầm mình, không ngờ lại là hắn.
Những chuyện này tôi đều nhớ, vốn tưởng là gặp được người hảo tâm, không ngờ tất cả đều là Lâm Hành Chi làm.
Mà hắn lựa chọn giấu giấu diếm diếm làm tất cả, cũng là vì nghĩ tôi sẽ không yêu hắn.
Cảm xúc của tôi lúc này như một mớ gia vị hỗn độn.
Nếu tôi nói thẳng với Lâm Hành Chi, tất sẽ bại lộ chuyện tôi biết hắn yêu thầm tôi, lỡ hắn trực tiếp tỏ tình với tôi luôn thì phải làm sao?
Tôi còn chưa nghĩ từ chối như thế nào cho tốt nữa!
Trái lo phải nghĩ, tôi quyết định trốn tránh, nén chuyện này vào trong lòng, coi như không biết gì.
Nhưng việc ngày nào cũng vào giấc mơ của Lâm Hành Chi phải giải quyết.
May là hôm nay là ngày đầu tiên nghỉ lễ, biết vết đỏ trên người tôi là do Lâm Hành Chi để lại nên tôi không đi khám nữa, mà lên mạng hỏi xem có ai gặp phải trường hợp giống mình hay không.
Sau đó tôi đã được mở rộng tầm mắt, có người xuyên thành búp bê bằng bông, có người biến thành chó con, mèo con của nhà người khác, có người còn biến thành bồn hoa……
So sánh với mình, tôi bỗng cảm thấy tình huống của mình vẫn còn tốt, ít nhất… vẫn còn là chính mình.
Dù sao lời chia sẻ của bọn họ cũng cung cấp cho tôi một vài kiến thức. Thừa dịp nghỉ lễ được nghỉ ngơi, tôi đi khắp các chùa miếu xung quanh, mua không ít món pháp khí vạn năng.
Làm tôi thất vọng là, tất cả đều không có tác dụng, đến tối tôi vẫn tiến vào giấc mơ của Lâm Hành Chi.
Mấy ngày này tôi dần mò ra quy luật của nó.
Chỉ cần Lâm Hành Chi ngủ, chẳng quan tâm tôi có ngủ hay không cũng bị kéo vào trong mơ, chỉ cần hắn tỉnh lại, giấc mơ cũng kết thúc.
Cố tình Lâm Hành Chi còn không phải cú đêm, bởi vậy giấc ngủ của tôi cũng bị bắt trở nên quy luật.
Giấc mơ của Lâm Hành Chi tự nhiên bỗng biến hóa khôn lường, không biết có phải vì được nghỉ nên ra ngoài xem phim hay không, nội dung cực kỳ phong phú ——
Có khi tôi là hoàng hậu duy nhất và cả đời của hoàng đế là hắn, thanh mai trúc mã, vợ chồng tình thâm, cùng nhau trải qua cả đời bình an.
Có khi chúng tôi là người yêu cũ lâu ngày gặp lại trong thân phận sếp và nhân viên, ngay tại cửa phòng, hắn đè tôi trên ván cửa si mê hôn.
Có khi hắn là tiến sĩ, mà tôi là người máy mà hắn chế tạo ra, vì để có thể làm bạn với người máy bất tử, hắn tìm mọi cách kéo dài mạng sống của mình, cùng nhau ngắm xuân hạ thu đông.
Thậm chí còn có cả BE——
Bối cảnh là tận thế, thành phố tan hoang, zombie hoành hành, Lâm Hành Chi nắm chặt tay tôi chạy tới thành phố bên cạnh.
Lần đầu tiên tôi tiếp xúc với zombie, hơn nữa cảnh trong mơ lại rất chân thật, chân tôi mềm nhũn chạy không nổi, hầu như là bị Lâm Hành Chi đẩy vào khu an toàn, được người trong khu an toàn đón lấy, còn hắn thì dùng thân mình để cản zombie.
Máu tươi văng tung tóe, tôi lớn tiếng gọi tên Lâm Hành Chi, trái tim run rẩy đập mạnh như sắp rơi ra khỏi lồng ngực, muốn tiến lên phía trước thì bị người trong khu an toàn chặn lại.
Lâm Hành Chi nghe thấy tôi gọi cũng không quay đầu lại, giọng nói xuyên qua tiếng rống của zombie, truyền vào tai tôi: “Chiêu Chiêu, phải sống thật tốt”
“Quên anh đi.”
Bóng dáng Lâm Hành Chi dần trở nên mơ hồ, tôi dùng sức lau một cái mới phát hiện chính mình đã khóc, tiếng hét đã khàn khàn.
Trong khoảnh khắc đó, tôi quên mất là mình đang mơ.
Đến lúc tỉnh lại, nhìn trần nhà quen thuộc cùng với nước mắt ướt đẫm vỏ gối tôi mới biết mình lại bị lừa mất nước mắt.
Nhưng thật sự rất giống thật, sự bi thương lúc mất đi Lâm Hành Chi trong mơ đến giờ vẫn còn vương vấn trong lòng tôi.
Vừa nghĩ tới là tôi lại muốn rơi nước mắt, vội vòng dời đi lực chú ý, tự hỏi có phải trong mơ Lâm Hành Chi có gánh nặng thần tượng hay không, cảm thấy bị zombie cắn quá xấu. Bình thường ánh mắt thủy chung lúc nào cũng dính trên người tôi nhưng hôm qua một lần cũng không quay đầu lại nhìn tôi.
Chắc chắn là do tuyến nước mắt của tôi phát triển quá tốt.
Thôi thì đợi tới khai giảng, ít nhất… vào học rồi giấc mơ của Lâm Hành Chi chắc sẽ không màu mè như vậy nữa.
Cũng may kì nghỉ kết thúc nhanh chóng, điều này cũng đồng nghĩa với việc tôi sẽ gặp lại Lâm Hành Chi.
Tôi với Lâm Hành Chi trong lớp vốn không phải giao tiếp gì nhiều, sau khi tôi giảm bớt tâm tư châm chọt hắn, tỷ lệ tương tác của hai chúng tôi gần như chạm đến con số không, khiến người luôn bàng quang như Tôn Điềm cũng cảm thấy lạ, hỏi tôi sao dạo gần đây sao ngoan ngoãn thế.
Tôi: “……”
Đương nhiên là bởi vì không biết đối mặt với hắn như thế nào chứ sao!
Nhưng tôi không giải thích, chỉ thuận theo cô nàng gật gật đầu.
Ngoài chuyện liên quan đến Lâm Hành Chi, còn chuyện đi vào giấc mơ của một người khác này thật sự rất shock.
Nếu không phải tự mình trải qua, tôi cũng sẽ không tin chuyện này có tồn tại, bởi vậy dù có nói, người ta cũng sẽ không tin.
Tôi không tìm Lâm Hành Chi, Lâm Hành Chi cũng không tìm tôi, khoảng cách ban ngày của chúng tôi còn không bằng khoảng cách trên bảng xếp hạng thành tích.
Hai chúng tôi ngoài đời như hai đường thẳng song song, trong mơ lại quấn lấy nhau như cuộn len.
Giấc mơ của Lâm Hành Chi cũng vì đi học mà bình thường trở lại ——
Trong mơ chúng tôi đã kết hôn sinh con, có với nhau một đứa bé.
Không sai, trong giấc mơ của Lâm Hành Chi, chúng tôi có một đứa con gái, ngoại hình rất giống tôi, gọi là Lâm Niệm Chiêu.
So với mấy giấc mơ sáng tạo không giới hạn trong kỳ nghỉ lễ thì giấc mơ này quá là bình thường.
Hơn nữa Lâm Niệm Chiêu thông minh đáng yêu, không khóc không nháo, mặc dù hầu như là do Lâm Hành Chi chăm sóc, nhưng sẽ ngoan ngoãn sà vào lòng tôi gọi mẹ, bởi vậy tôi rất nhanh đã chấp nhận chuyện mình với Lâm Hành Chi biến thành một gia đình nhỏ.
Trải qua ngày tháng bình thản trong mơ, tôi dần đánh mất tâm cảnh giác, bài tập ban ngày không làm được đánh dấu lại, chờ đến tối đi vào giấc mơ của Lâm Hành Chi, lôi ra hỏi hắn.
Chạm mặt ngoài đời hỏi bài có hơi ngượng, nhưng trong mơ tôi lại không ngại ngùng như vậy.
Nhưng dù sao Lâm Hành Chi cũng là người cướp đi hạng nhất của tôi, rất mau đã phát hiện ra điều kỳ lạ.
