11
Căn phòng chìm trong một sự im lặng ngột ngạt.
Câu hỏi của K treo lơ lửng trong không khí, nặng nề như một bản án tử.
“Kể cho tôi nghe… kẻ nói tiếng Anh đó… là ai?”
Não tôi trống rỗng.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau gáy.
Tôi đã dùng hết may mắn của mình.
Câu chuyện về “Bà Mối” và “Nha sĩ Quạ” là một sự trùng hợp đến mức phi lý, một cú ăn may không thể lặp lại.
Giờ đây, ông ta muốn một cái tên.
Một cái tên tôi không thể nào biết.
“Tôi… tôi không…” Tôi lắp bắp.
Ánh mắt K tối sầm lại. “Đừng nói với tôi là cô không biết.”
“Tôi không thấy rõ mặt ông ta!” Tôi buột miệng nói, giọng lạc đi vì sợ hãi. “Ông ta… ông ta ở quá xa… quá mờ.”
Đây là một ván cược. Tôi đang thử xem liệu “sự bất lực” có được chấp nhận hay không.
K không nổi giận. Ông ta chỉ nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt xuyên thấu. “Vậy thì cố nhìn cho rõ.”
Ông ta không chấp nhận thất bại.
Tôi nhắm chặt mắt lại, giả vờ tập trung cao độ.
Thực chất, tôi đang liều mạng đào bới tâm trí mình, tìm kiếm một lời nói dối đủ thuyết phục.
Người đàn ông nói tiếng Anh… quyền lực… mười lăm năm trước… mua một “món quà hoàn hảo”…
Những kẻ quyền lực thường không tự mình ra mặt.
Chúng có những tổ chức.
“Tôi không thấy tên ông ta,” tôi thì thào, mở mắt ra. “Tôi không nghĩ ông ta dùng tên thật. Mọi thứ xung quanh ông ta đều… được mã hóa.”
K nhướn mày. “Mã hóa?”
“Đó không phải là một vụ mua bán thông thường. ‘Bà Mối’ đã không bán Lộ Dao. Bà ta dùng con bé… như một vật phẩm để dâng lên, để đổi lấy tư cách gia nhập một tổ chức.”
Chi tiết này dường như thu hút sự chú ý của K. “Tổ chức nào?”
Đây rồi.
Tôi cần một cái tên.
Một cái tên nghe có vẻ bí ẩn, quyền lực, và đủ lớn để khiến K phải mất thời gian điều tra.
“Tôi thấy một biểu tượng,” tôi nói, giọng run rẩy. “Một con… một con thiên nga. Nhưng nó màu đen.”
“Thiên Nga Đen?” K lặp lại, nghiền ngẫm.
“Đó là tên của bọn họ. ‘Tổ chức Thiên Nga Đen’. Họ không buôn bán người hàng loạt. Họ… họ ‘sưu tầm’. Chỉ những món hàng độc nhất. Những ‘món quà hoàn hảo’ như Lộ Dao. Kẻ nói tiếng Anh kia là một thành viên cấp cao, hoặc có thể là người đứng đầu.”
Tôi nín thở, chờ đợi phản ứng của K.
K đứng bất động trong vài giây.
Ông ta dường như đang lục lọi lại toàn bộ kho lưu trữ ký ức khổng lồ của mình, tìm kiếm cái tên này.
“Thiên Nga Đen…” Ông ta lẩm bẩm. “Tôi chưa từng nghe nói đến.”
Tim tôi như rớt xuống vực. Tôi bịa sai rồi.
“Đó là bởi vì bọn họ không hoạt động ở đây!”
Tôi vội vàng chữa cháy, giọng nói trở nên gấp gáp. “Bọn họ không hoạt động trên đất liền. Bọn họ hoạt động… trên biển. Trên những con du thuyền khổng lồ, ngoài vùng biển quốc tế. Đó là lý do tại sao mười lăm năm qua ông không tìm thấy dấu vết nào. Lộ Dao đã bị đưa ra khỏi đất liền ngay lập tức!”
Chi tiết “du thuyền ngoài biển quốc tế” dường như đã thuyết phục được K.
Nó giải thích cho sự bế tắc của mạng lưới tình báo trên đất liền của ông ta.
Nó hợp lý hóa sự thất bại của ông ta.
K nhìn tôi, một cái nhìn dài và sâu.
Ông ta không còn nghi ngờ nữa. Ông ta đã tin.
Tôi vừa dệt nên một huyền thoại về một tổ chức tội phạm toàn cầu, siêu bí ẩn.
“Một tổ chức đấu giá người trên du thuyền…” K nói, giọng trầm ngâm. “Thú vị.”
Ông ta quay người, bước ra khỏi phòng mà không nói thêm một lời nào.
Nhưng ngay khi cánh cửa vừa hé mở, tôi nghe thấy ông ta gầm lên với đám vệ sĩ bên ngoài.
“Triệu Hổ! Cho toàn bộ mạng lưới tình báo biển hoạt động. Tìm cho tao mọi thứ. Bất cứ thứ gì liên quan đến cái tên ‘Thiên Nga Đen’!”
Cánh cửa đóng sập lại.
Tôi khuỵu xuống sàn, cả cơ thể ướt đẫm mồ hôi.
Tôi đã sống sót qua một đêm nữa.
Nhưng tôi cũng nhận ra một sự thật kinh hoàng.
Tôi không còn đơn thuần là bịa chuyện nữa.
Tôi đang chỉ đạo toàn bộ cỗ máy chiến tranh của K, hướng nó về một kẻ thù không hề tồn tại.
Tôi chỉ có thể cầu nguyện, rằng trong cái thế giới ngầm rộng lớn và bệnh hoạn này, ở đâu đó, thực sự có một tổ chức nào đó mang mật danh “Thiên Nga Đen”.
Nếu không, khi K nhận ra ông ta đang đuổi theo một bóng ma do tôi tạo ra, cái chết của tôi sẽ thê thảm khôn cùng.
12
Ba ngày tiếp theo trôi qua trong một sự im ắng đến rợn người.
Tôi không bị gọi đến phòng sách. Nhưng tôi biết K đang hành động.
Tôi được đối xử như một bà hoàng. Thức ăn là loại hảo hạng nhất, quần áo hàng hiệu được mang đến mỗi ngày.
K đang nuôi dưỡng “nhà tiên tri” của ông ta, “sự chỉ dẫn của số phận”.
Nhưng tôi biết, cái lồng vàng này sẽ trở thành quan tài của tôi ngay khi lời nói dối bị vạch trần.
Tôi sống trong sự xa hoa, nhưng thấp thỏm chờ đợi âm thanh của tiếng súng.
Vào đêm thứ tư, cửa phòng bật mở.
K bước vào. Ông ta trông mệt mỏi, râu mọc lởm chởm, nhưng đôi mắt đỏ ngầu, sục sôi một năng lượng điên cuồng. Căn phòng của tôi lập tức ngập trong mùi xì gà và thuốc súng.
“Mạng lưới của tôi đã lật tung mọi hải trình,” ông ta nói, giọng khàn đặc. Ông ta ném một chiếc máy tính bảng lên bàn. “Cái tên ‘Thiên Nga Đen’ không tồn tại.”
Tim tôi rơi xuống vực thẳm. Hơi thở tôi nghẹn lại.
Tôi xong rồi.
Tôi lắp bắp: “Có thể… có thể chúng quá bí mật…”’
“Đúng,” K ngắt lời tôi, khiến tôi sững sờ. “Chúng quá bí mật. ‘Thiên Nga Đen’ là một cái tên không ai biết.”
Ông ta bấm vào máy tính bảng.
Màn hình hiện lên một loạt ảnh chụp vệ tinh về những chiếc siêu du thuyền, cùng với các biểu đồ phức tạp.
“Nhưng,” ông ta nói, “mạng lưới của tôi ở Địa Trung Hải đã tìm thấy một thứ. Một tập đoàn tội phạm bí ẩn, chuyên tổ chức các phiên đấu giá lưu động trên biển quốc tế. Chúng không có tên chính thức. Chúng chỉ có một biểu tượng.”
Ông ta phóng to một bức ảnh.
Đó là logo được sơn mờ trên ống khói của một chiếc du thuyền khổng lồ: hình bóng cách điệu của một con chim nước màu đen.
“Giới tình báo gọi chúng là ‘Tập đoàn Chim Đen’ (Black Bird Consortium),” K nói, nhìn xoáy vào tôi. “Bọn chúng buôn bán mọi thứ: vũ khí, bí mật quốc gia, và đôi khi… là ‘hàng hóa’ con người.”
Ông ta ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao.
“Đây có phải là chúng không, Lâm Khê? ‘Chim Đen’ có phải là ‘Thiên Nga Đen’ của cô không?”
Đây là một cái phao cứu mạng. Một sự trùng hợp đến mức thần thánh mà tôi phải tóm lấy.
Tôi nhìn vào bức ảnh con chim, cố gắng tỏ ra mình đang “nhìn thấu” một điều gì đó.
“Chúng là một,” tôi thì thầm.
K nghiêng người tới. “Một?”
“Chim Đen… là cái tên công khai,” tôi nói, từng lời tuôn ra từ bản năng sinh tồn. “Là cái vỏ bọc bên ngoài cho những khách hàng cấp thấp. ‘Thiên Nga Đen’ là hội kín bên trong. Là cấp bậc cao nhất. Chỉ những kẻ sáng lập và những ‘món hàng’ hoàn hảo nhất mới được biết đến biểu tượng Thiên Nga.”
Tôi nhìn K. “Lộ Dao… sẽ không bao giờ bị liệt vào danh sách ‘Chim Đen’. Chị ấy là một ‘Thiên Nga’.”
Lời giải thích của tôi không chỉ hợp lý hóa sự khác biệt, mà còn tâng bốc sự đặc biệt của Lộ Dao.
K gật đầu, hoàn toàn bị thuyết phục.
Sự mệt mỏi trên mặt ông ta biến mất, thay vào đó là sự hưng phấn của kẻ đi săn đã tìm thấy con mồi.
“Giỏi lắm,” ông ta lẩm bẩm. “Giỏi lắm.”
Ông ta đã có một mục tiêu cụ thể. “Tập đoàn Chim Đen.”
“Bọn chúng rất cẩn trọng,” K nói, “chúng thay đổi lộ trình liên tục. Nhưng mạng lưới của tôi đã khoanh vùng được 5 kẻ cầm đầu.”
Ông ta vuốt màn hình.
Năm bức ảnh chân dung hiện ra.
Bốn người đàn ông và một người phụ nữ, tất cả đều có vẻ ngoài giàu có, quyền lực và tàn nhẫn.
Họ thuộc nhiều chủng tộc khác nhau.
“Đây là những kẻ điều hành ‘Tập đoàn Chim Đen’,” K nói. “Kẻ nói tiếng Anh của cô… kẻ đã mua Lộ Dao… chắc chắn là một trong số chúng.”
Cả người tôi lạnh toát. Tôi hiểu ông ta muốn gì.
Ông ta đẩy chiếc máy tính bảng về phía tôi. Năm khuôn mặt đang nhìn chằm chằm vào tôi, chờ đợi sự phán quyết.
“Nhìn kỹ đi, Lâm Khê,” K ra lệnh, giọng nói lạnh như thép.
“Chỉ vào nó. Kẻ nào đã bắt em gái tôi?”
13
Năm bức ảnh. Năm gương mặt của quyền lực và sự tàn nhẫn.
Một sai lầm, và tôi sẽ chết.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, máu trong người như đông cứng lại.
Đây không phải là một bài kiểm tra.
Đây là trò “Đoán mò Nga” (Russian Roulette) với năm nòng súng chĩa vào tôi.
“Nhanh lên,” K gằn giọng. Sự kiên nhẫn của ông ta đã cạn.
Tôi buộc phải diễn. Tôi không thể dùng logic, vì tôi không có logic nào. Tôi phải dùng “trực giác”. Tôi phải là “sự chỉ dẫn của số phận”.
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.
Tay tôi, run rẩy một cách chân thực, từ từ giơ lên.
Ngón trỏ của tôi lướt qua bức ảnh đầu tiên, một người đàn ông Nga mặt sẹo.
“Không phải hắn,” tôi thì thầm. “Hắn quá hung bạo. Quá ồn ào.”
Tay tôi lướt qua người phụ nữ châu Á duy nhất, vẻ mặt sắc lạnh.
“Cũng không phải bà ta. Bà ta… chỉ quan tâm đến tiền.”
Tay tôi lướt qua một gã đàn ông trẻ tuổi hơn với hình xăm tinh xảo trên cổ.
“Quá… nông cạn.”
Ánh mắt K dõi theo từng cử động của ngón tay tôi, không bỏ sót một nhịp thở.
Ngón tay tôi dừng lại, lơ lửng giữa hai bức ảnh cuối cùng.
Một là gã đàn ông Nhật Bản với nụ cười bí ẩn.
Một là một người đàn ông da trắng, lớn tuổi, tóc bạc chải gọn gàng, mặc một bộ vest đắt tiền và mỉm cười hiền hậu như một giáo sư đại học.
Tôi phải chọn.
Bản năng sinh tồn gào thét trong tôi.
Kẻ ác thực sự không bao giờ trông giống kẻ ác.
Kẻ nguy hiểm nhất chính là kẻ trông có vẻ vô hại nhất.
Ngón tay tôi di chuyển, và dứt khoát ấn mạnh xuống bức ảnh của người đàn ông tóc bạc.
“Là hắn.”
Căn phòng như đặc quánh lại.
“Tại sao?” K hỏi, giọng trầm và nguy hiểm.
Ông ta muốn sự chắc chắn.
Tôi không nhìn K. Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mỉm cười của gã đàn ông trên màn hình.
“Bốn kẻ kia,” tôi nói, giọng xa xăm, “chúng nhìn ‘hàng hóa’ như thú vật. Chúng muốn sự phục tùng, muốn sức lao động, muốn thân thể.”
“Nhưng kẻ này…” Giọng tôi bắt đầu run rẩy. “Kẻ này nhìn Lộ Dao… như một con búp bê. Một ‘tác phẩm nghệ thuật’ hoàn hảo.”
Tôi ngẩng đầu nhìn K, trong mắt cố gắng nặn ra sự kinh hoàng tột độ. “Khi ông ta nói chuyện, Lộ Dao đã nghe thấy. Ông ta không nói về việc ‘sử dụng’ chị ấy. Ông ta nói về việc… ‘bảo tồn’.”
Từ “bảo tồn” lạnh như một nhát dao.
Sắc mặt K, vốn đã u ám, nay trở nên đen kịt như giông bão.
Ông ta hiểu ngay lập tức ý nghĩa ghê rợn đằng sau từ đó. Một kẻ sưu tầm bệnh hoạn.
“Ông ta gọi Lộ Dao là ‘Thiên Nga’ duy nhất của mình,” tôi nói nốt câu chốt hạ, liên kết hoàn hảo với lời nói dối trước đó của tôi.
K không nói một lời.
Ông ta giật lấy máy tính bảng từ tay tôi.
Ông ta phóng to khuôn mặt của người đàn ông tóc bạc. Dưới bức ảnh là một cái tên.
Arthur Gladstone. Quốc tịch Anh. Nhà tài phiệt, nhà từ thiện, nhà sưu tập nghệ thuật cổ đại.
“Vỏ bọc hoàn hảo,” K nghiến răng.
Sự căm hận trong giọng nói của ông ta gần như hữu hình, đặc quánh trong không khí.
“Triệu Hổ!” K gầm lên vào chiếc điện thoại vệ tinh của mình.
“Mục tiêu: Arthur Gladstone. Tao muốn mọi thứ. Lịch trình di chuyển của lão trong 72 giờ tới. Sơ đồ tất cả các dinh thự, đặc biệt là hòn đảo tư nhân ở Aegean. Tìm ‘bộ sưu tập cá nhân’ của lão. Lật tung mọi thứ lên!”
K ngắt máy, quay sang tôi.
Cơn thịnh nộ đã biến mất, thay vào đó là một sự bình tĩnh đáng sợ.
Ông ta bước tới, đưa tay ra, và lần đầu tiên, chạm vào mặt tôi.
Ngón tay cái thô ráp của ông ta lướt qua gò má tôi.
“Cô và nó… giống nhau đến đáng sợ,” ông ta thì thầm. “Cô đã đưa tôi đến tận cửa nhà hắn.”
Ông ta bỏ tay xuống. “Nghỉ ngơi đi, Lâm Khê. Cô sắp được về nhà rồi.”
Ông ta quay lưng bước ra khỏi phòng.
“Về nhà?” Tôi hỏi với theo, tim đập thình thịch.
K dừng lại ở cửa, nhưng không quay đầu lại. “Sau khi tôi mang được Lộ Dao về, dù con bé còn sống… hay chỉ còn là một ‘tác phẩm nghệ thuật’. Mạng sống của cô là phần thưởng.”
Cánh cửa đóng sập lại.
Tôi ngã quỵ xuống sàn, thở hổn hển.
Tôi đã sống. Tôi đã chỉ ra một mục tiêu.
Cỗ máy chiến tranh của K đang chuyển động, nhắm vào một nhà tài phiệt người Anh mà tôi chỉ vừa chọn bừa qua ảnh.
Tôi đã thành công trong việc tạo ra một con quái vật để K săn lùng.
Nhưng tôi không thể rũ bỏ một suy nghĩ kinh hoàng: Lỡ như… lỡ như lần này, tôi lại đoán đúng thì sao?
Tôi bật cười, một tiếng cười lạnh lẽo, câm lặng.
Đoán? Trùng hợp? Trên đời này, làm gì có chuyện trùng hợp nào hoàn hảo đến vậy.
Không có gì là trùng hợp cả.
Việc tôi giống hệt Lộ Dao không phải là ngẫu nhiên. Việc tôi “đoán” ra toàn bộ bi kịch mà chị ấy đã trải qua càng không phải là may mắn.
Đó là một kế hoạch.
Tất cả những “manh mối” tôi đưa cho K, từng cái tên một, đều là sự thật mà tôi đã phải đánh đổi bằng máu và nước mắt trong suốt 15 năm để điều tra.
Và K, con quỷ tàn bạo nhất, kẻ báo thù điên cuồng nhất, đã tin rằng tôi là “sự chỉ dẫn của số phận”.
Tôi đã thành công. Kế hoạch điên rồ của tôi… kế hoạch biến kẻ báo thù thành vũ khí của riêng mình, đã thành công.
Tôi, Lâm Khê, không phải là “sự chỉ dẫn của số phận”.
Tôi là kẻ đã phẫu thuật thẩm mỹ để có được khuôn mặt này.
Mười lăm năm trước, tôi là một đứa trẻ sắp chết đói trong một nhà kho bẩn thỉu.
Chính Lộ Dao, một thiếu nữ 15 tuổi bị nhốt chung, đã che giấu tôi, nhường cho tôi mẩu bánh mì cuối cùng.
Chị ấy đã cứu mạng tôi.
Tôi đã tận mắt chứng kiến khoảnh khắc lão già tóc bạc, Arthur Gladstone, chỉ tay vào chị và nói tiếng Trung bập bẹ:
“Hoàn hảo. Chúng ta phải ‘bảo tồn’ vẻ đẹp này.”
Tôi đã trốn thoát, còn chị ấy thì không.
Tôi dành 15 năm để lên kế hoạch.
Tôi tìm ra K, anh trai của Lộ Dao, một kẻ báo thù điên cuồng.
Tôi tìm thấy tấm ảnh 15 tuổi của chị ấy.
Tôi đã nằm trên bàn phẫu thuật, chịu đựng đau đớn để tái tạo lại khuôn mặt này.
Kế hoạch của tôi là dùng khuôn mặt này làm mồi nhử, để bị bán cho “Thiên Nga Đen” và tiếp cận Gladstone.
Nhưng tôi đã tính sai một bước.
Tên Lý Vĩ, thay vì nộp tôi cho tổ chức, lại bán tôi cho K để lĩnh thưởng.
Rơi vào tay K là một tai nạn. Nhưng tôi nhận ra ngay, đây là một vũ khí còn tốt hơn.
Tất cả những “câu chuyện” của tôi, đều là thông tin tình báo thật mà tôi đã điều tra được, được ngụy trang dưới vỏ bọc “tâm linh”. “Bà Mối”, “Nha sĩ Quạ”, “Thiên Nga Đen”, và cả cái tên Gladstone.
Và bây giờ, “vũ khí” của tôi đang đưa tôi đến trận chiến cuối cùng.
Sau một chuyến bay dài và một hành trình ngột ngạt bằng tàu ngầm, chúng tôi đã ở bên dưới hòn đảo của Gladstone.
“Đội của tôi đã xâm nhập được hệ thống,” K nói qua tai nghe, giọng lạnh như băng. “Chúng ta có sơ đồ. Nhưng có một vấn đề.”
Tim tôi thót lại.
“Lão ta có ba hầm ngầm riêng biệt, được gia cố như nhau. Căn cứ theo mức độ bảo mật, một hầm chứa vũ khí, một hầm chứa vàng, và hầm còn lại… có lẽ là ‘bộ sưu tập’. Chúng ta không có đủ thời gian để tấn công cả ba. Nếu chọn sai, toàn bộ hòn đảo sẽ tự hủy.”
K quay lại nhìn tôi trong bóng tối của tàu ngầm. “Và đây là lúc cô phát huy tác dụng.”
“Tôi không biết!” tôi hoảng sợ. “Kế hoạch của tôi, thông tin của tôi, chỉ dừng lại ở cái tên Gladstone. Tôi không biết sơ đồ của lão!”
“Tôi không cần cô biết,” K gằn giọng.
Ông ta gí một khẩu súng lục vào tay tôi. “Tôi cần ‘số phận’. Cô đã dẫn tôi đến tận đây. Giờ thì, khi chúng ta đến ngã ba, cô sẽ là người chọn.”
Tôi không phải là “nhà tiên tri”.
Nhưng trong mắt K, tôi là “sự chỉ dẫn” duy nhất của ông ta.
“Nếu cô chọn đúng, cô được sống,” ông ta thì thầm, hơi thở phả ra mùi thuốc súng. “Nếu cô chọn sai… tôi sẽ bắn cô trước khi hầm ngầm nổ tung.”
Tôi không còn là kẻ giật dây nữa.
Tôi là một con tốt thí đang bị ép phải chơi cờ Vua.
Chương 4 – BỊ LỪA TỚI MYANMAR
23/10/2025
41
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://shopee.vn/product/729014007/17532975547
