7.
Trước đây tôi vẫn luôn ở trường, nhưng gần đây mới đổi sang học ngoại trú vì bên phía họ hàng nói ở nhà tiện hơn.
Trong phòng vẫn còn chăn đệm, tôi quyết định ở tạm mấy tuần rồi tìm lý do dọn ra sau.
Kì thi đại học đang tới gần, cả lớp ai cũng đều bận rộn ôn tập, còn Tiết Từ một tuần chỉ tới trường hai ba lần.
Tôi quay đầu nhìn thoáng qua chỗ ngồi của hắn, trên bàn đã phủ một lớp bụi.
Mấy ngày nay người tôi không hề có phản ứng khác thường nào, chắc là Tiết Từ ở nhà chơi game, ăn ngon ngủ ngon rồi.
Từ Ấu Kiều và Tiết Từ không giống nhau, Từ Ấu Kiều là học sinh đứng đầu lớp, là tuyển thủ đào tạo trọng điểm của trường.
Ngày nào tôi cũng ngao du trong biển đề, suýt thì quên mất cả Tiết Từ là ai.
“Chị Kiều, chị biết anh Từ đi đâu rồi không?” Mấy đứa con trai cọ tới cọ lui đến tìm tôi.
Tôi cũng không ngẩng đầu mà xóa vết phấn trên bảng đen: “Sao tôi biết được?”
Mấy nam sinh cười làm lành: “Tại bọn em thấy mấy ngày nay anh Từ với chị rất thân…”
Tôi không chút để ý mà ừ một tiếng: “Thân thì thân nhưng cũng chưa tới mức đi đâu làm gì cũng báo cho tôi.”
Mấy nam sinh nhỏ giọng thì thầm: “Kỳ lạ ghê, cả ngày hôm nay không thấy anh Từ trả lời tin nhắn rồi.”
“Không lẽ là tìm cái đó rồi?”
Tay tôi dừng lại, ngẩng đầu nhìn họ: “Cái đó là cái gì?”
Mấy người nhìn nhau một hồi, rồi cười hì hì đánh trống lảng với tôi: “Không có gì, không có gì đâu, nếu anh Từ không nói gì với chị thì tụi em cũng không dám.”
Tôi còn muốn đuổi theo hỏi thì đột nhiên cảm thấy đầu gối tê rần, ngơ ngác quỳ phục xuống.
Mấy nam sinh sợ hãi: “Chị Kiều! Chị mau đứng lên đi!”
“Chị chúc mọi người năm mới vui vẻ sớm thế?”
Tôi: “…”
Mẹ nó! Tiết Từ, có phải nhà ngươi lại đi đánh nhau không hả?
Tôi đỡ tường đứng dậy, chân vẫn còn run, nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ một: “Gọi điện thoại cho Tiết Từ!”
“Báo vị trí của cậu ta cho tôi!”
Chậm thêm xíu nữa là tôi tu thành chính quả ở đây luôn đấy!!
…
Khi tôi mang theo một đám người đuổi đến con hẻm nhỏ ở cổng sau trường, vừa hay thấy Tiết Từ đang cầm một thanh thép, quần áo dơ hầy, trước mặt hắn là mấy tên con trai đang ôm bụng lăn lộn trên mặt đất.
“Tiết Từ…”
Tôi hô to một tiếng, hắn quay đầu nhìn tôi một cái, xoa xoa đầu, không hề kinh ngạc một chút nào, lười nhác nói: “Cậu đến rồi à?”
“Vô nghĩa!” Tôi tức giận nói: “Còn không tới nữa thì tôi tu thành chính quả ở trường luôn.”
Một đàn em của hắn phất phất điện thoại trong tay: “Anh Từ! Em báo cảnh sát rồi! Họ nói lập tức sẽ đến!”
“Có phải cậu bị ngu không hả?” Tiết Từ mắng cậu ta xa xả: “Chỉ biết báo! Cậu báo cảnh sát cái gì hả?”
“Là tôi bảo đấy.” Tôi kéo tay hắn chạy ra ngoài: “Chạy mau — — để cảnh sát đến bắt bọn nó lại – –”
Mấy người này tôi biết, là côn đồ suốt ngày lảng vảng ở gần trường của chúng tôi.
Thích bắt nạt học sinh, thu phí bảo vệ, chỉ cần không thuận theo ý bọn chúng, là bọn chúng động tay động chân liền.
Tiết Từ quá lắm thì chỉ trốn học chơi game, đánh người thì cũng chỉ đánh người bên ngoài trường, so sánh với bọn chúng thì không khác gì Bồ Tát sống.
“Cậu đánh nhau với bọn nó làm gì?!” Tôi vừa chạy, vừa quở Tiết Từ: “Suýt chút nữa thì tôi tàn phế luôn đấy cậu biết không?”
“Tôi còn bảo mấy nay cậu an phận hẳn, sao mà không chịu ngồi yên vậy!”
Chúng tôi lén lút từ cổng sau trèo về trường, sau đó Tiết Từ nhẹ nhàng hất tay tôi ra.
“Không phải cậu nói à?”
Tôi sửng sốt: “Tôi nói cái gì cơ?”
“Cậu đúng là quý nhân hay quên đấy.”
Tiết Từ kéo áo lên, lung tung lau mặt, lười biếng nói: “Cậu bảo là tôi phải bảo vệ cậu mà.”
Tôi đột nhiên nhớ ra, lúc trước mỗi lần tôi tan học, mấy kẻ đó luôn không có ý tốt mà nhìn tôi, may là tôi luôn ngồi xe buýt hoặc đi chung với một đám bạn về nhà.
Mãi về sau tôi ở lại trường mới không gặp lại bọn chúng nữa.
Thấy tôi không nói gì, Tiết Từ cũng không nói, ngáp một cái đi về phía lớp học – – chuẩn bị cho giấc ngủ ngon tiết tự học.
“Tiết Từ.”
Tôi kéo hắn lại, hắn quay đầu, còn hơi ngạc nhiên: “Sao vậy? Muốn cảm ơn hả?”
“Sau này tan học đừng đi đánh nhau nữa.” Tôi nói chậm lại.
“Ở trường học đi, tôi giúp cậu học bù.”
“Tự nhiên hay xã hội, cậu cứ tùy tiện chọn, tôi đưa cho cậu vài quyển sách phụ đạo.” Tôi thành khẩn nói: “Đánh nhau không bằng làm đề, trốn học không bằng học tập.”
Tiết Từ im lặng: “… Từ Ấu Kiều.”
Tôi cười khờ xoa đầu: “Không cần cảm động quá đâu, cũng không cần cảm ơn tôi đâu, đây là điều tôi nên làm mà.”
Tiết Từ hận không thể bóp chớt tôi: “Cậu con mẹ nó sao lại lấy oán trả ơn hả?”
8.
Ngày hôm sau, lớp trưởng điểm danh sĩ số: “Tiết Từ đâu? Tiết Từ lại không đi học à?”
Bên dưới có nam sinh âm dương quái khí nói: “Môn nào mà bắt anh Từ của bọn này tự mình đi học hả?”
Vừa dứt lời, Tiết Từ xách sữa đậu nành với quẩy từ cửa sau chạy vào, đá vào ghế người nọ: “Không nói không ai bảo mày câm đâu…”
Dưới sự uy hiếp mạnh mẽ của tôi, ngày nào Tiết Từ cũng đi học đầy đủ, không trốn học, ngay cả tiết thể dục cũng ngoan ngoãn chơi bóng rổ trên sân.
Nghe nói bảo vệ nấp ở rừng cây ở cổng sau hai ngày nay để rình hắn trốn học mà đến cái bóng cũng không thấy.
Sợ tới mức phải kiểm tra xem có góc cửa sắt nào bị cạy ra không — — tưởng Tiết Từ đã tìm được con đường chạy trốn khác.
“Từ Ấu Kiều, tôi đảm bảo với cậu sau này sẽ không bao giờ đánh nhau, không bao giờ trốn học, không bao giờ làm cậu đau nữa.”
Tiết Từ lạy ông, lạy bà mà viết cho tôi một tờ giấy cam đoan: “Cậu có thể đừng chích kim vào đầu ngón tay nữa được không? Đau lắm.”
“Cậu đang hại người hại mình, gi/ế/t địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm đấy.”
Tôi đẩy đề thi đến trước mặt hắn, lời ít ý nhiều mà ném xuống một chữ: “Viết.”
Hắn nhận mệnh cầm đề thi lên, viết mấy chữ, báo cáo với tôi: “À đúng rồi, tối nay tôi phải nghỉ, trong nhà có chuyện.”
Thấy tôi nghi ngờ nhìn hắn, hắn vội giải thích: “Có chuyện thật! Tôi xin phép giáo viên chủ nhiệm rồi.”
“Thôi được.” Tôi không kiên nhẫn mà vẫy tay: “Đi đường bình an.”
“Cậu cũng vậy đấy, chú ý sức khỏe.”
Cậu bạn người đằng trước chậm rì xoay người lại: “Hai cậu chúc nhau chất phác ghê!”
Tôi và Tiết Từ: “…”
Tiết buổi chiều, quả nhiên Tiết Từ không đến.
Lúc tan học, giáo viên chủ nhiệm và phó hiệu trưởng đưa một người phụ nữ tuổi trung niên, mặc bộ váy xa hoa đi về phía tôi, nhưng từ tướng mạo vẫn có thể nhận ra hồi trẻ rất đẹp.
“Cháu là Từ Ấu Kiều hả?” Người phụ nữ rất khách khí bắt tay với tôi, cười thân thiện: “Có thể phiền cháu ra ngoài nói chuyện một chút được không?”
…
Người phụ nữ mời tôi ra ngoài cổng trường uống một ly trà sữa, bà ấy không uống, cứ vui vẻ nhìn tôi: “Bảo sao gần đây Tiết Từ ngoan ngoãn đến trường đi học thế, thì ra là cháu giúp nó.”
Tôi ngượng ngùng mà hút một ngụm trà sữa, cười tủm tỉm nói: “Không đâu ạ, cậu ấy vốn đã không xấu.”
“Dì là… mẹ kế của Tiết Từ.” Người phụ nữ cười, nụ cười rất chua xót: “Sợ cháu chê cười, chứ ở nhà Tiết Từ không nghe lời dì với ba nó, gần như không ai có thể quản được nó, nhưng mà giờ có cháu thì dì yên tâm rồi.”
“Giáo viên của cháu nói cháu học rất tốt, trước đây dì có mời mấy gia sư đến nhà dạy nó, người nào cũng mâu thuẫn.”
Người phụ nữ vừa nói, vừa đưa bao lì xì cho tôi, nghiêm túc nói: “Ấu Kiều, Tiết Từ bằng tuổi với cháu, nó có thể nghe lời cháu thì chứng minh cháu là người nó muốn thân cận.”
“Sau này, dù trong học tập hay trong cuộc sống, phiền cháu quan tâm nó một chút.”
Tôi vội đẩy bao lì xì lại: “Không cần đâu dì! Bọn cháu đều là bạn bè, giúp đỡ nhau là chuyện đương nhiên, hơn nữa, Tiết Từ cũng thường xuyên giúp đỡ cháu.”
“Cháu cầm đi.” Người phụ nữ vẫn nhét bao lì xì vào tay tôi, dặn dò: “Dì không có gì để cảm ơn cháu cả, đối với Tiết Từ mà nói, dì với ba nó để nó thua thiệt quá nhiều rồi, nó có người để thổ lộ tình cảm đã là việc lớn của chúng ta rồi.”
Lúc tôi với bà ấy đều đang đẩy tới đẩy lui thì đột nhiên nghe thấy có người gọi tên tôi.
Ngẩng đầu lên, là gương mặt lạnh như băng của Tiết Từ.
“Hai người đang nói cái gì vậy?”
