9.
Tiết Từ và người phụ nữ kia cãi nhau một trận ở ngay cửa tiệm trà sữa, cuối cùng hắn bắt một chiếc xe bỏ đi.
Để lại người phụ nữ một mình đứng trên đường, bà ấy lấy từ trong túi ra một chiếc kính râm, đeo lên, cười ngại ngùng với tôi: “Ngại quá, để cho cháu chê cười rồi.”
Một chiếc xe hơi màu đen đi đến, tài xế hạ cửa kính xe xuống, chào hỏi: “Bà Tiết, mời lên xe.”
Bà ấy xin lỗi tôi: “Ấu Kiều, hôm khác chúng ta lại nói chuyện nhé.”
Trên đường về trường, tôi mới chải chuốt lại quan hệ của hai người này, chuyện mẹ Tiết Từ từ trần vốn là chuyện ngoài ý muốn, nhưng hắn lại luôn nghĩ là mẹ kế và ba hắn đã thông đồng với nhau hại mẹ hắn để hai người họ được danh chính ngôn thuận ở bên nhau.
Sau khi mẹ Tự qua đời, quan hệ giữa hắn và người nhà cũng hoàn toàn đóng băng, dù cho ba hắn và mẹ kế hắn nói như thế nào, hắn cũng trước sau không quan tâm đến hai người họ.
Mặc dù ở nhà nhưng mà cũng không khác gì ở khách sạn.
Cơ mà thật ra lại rất giống tôi.
Giờ hắn lại bắt gặp được mẹ kế hắn nói chuyện với tôi, còn thấy tôi nhận bao lì xì, có lẽ là hiểu lầm quan hệ của chúng tôi rồi, tôi gọi cho hắn mấy cuộc điện thoại cũng không được.
Chắc là giận.
Hôm sau là thứ sáu, hắn không đi học.
Chủ nhiệm lớp thở phào một hơi dài, cảm thán: “Làm tôi sợ muốn ch/ế/t, tưởng Tiết Từ đổi tính rồi cơ, tôi đã nói rồi, đây mới là nó.”
Tôi dùng kim chọc vào ngón tay cả ngày, hắn cũng không trả lời tin nhắn tôi.
Cách này không được nữa rồi?
Tiết tự học buổi tối, điện thoại tôi rung lên không ngừng.
Các bạn học lén tán phét ở trên group lớp.
“Nghe gì chưa? Hình như Tiết Từ yêu đương rồi.”
“Với ai cơ?”
“Với ai ở ngoài trường ý, hôm trước tớ mới thấy cậu ta chở một nữ sinh trên xe máy.”
“Nữ sinh kia đẹp không?”
“Cũng khá đẹp, tóc nhuộm màu hồng nhạt, cảm giác không phải học sinh.”
Tôi vừa làm đề tiếng Anh, vừa lén cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, sợ bỏ lỡ chuyện gì hay ho.
Lúc học, làm hai cái đề thôi là muốn xỉu tới nơi, thế mà lúc hóng chuyện, hóng ba tiếng thần thái vẫn sáng láng.
“Ấu Kiều, chuyện của Tiết Từ với cô gái kia, cậu có biết không?”
Tôi khó hiểu: “Sao tớ biết được?”
Mọi người tiếc nuối: “Cậu thật là bao dung.”
Tôi: “??? Tớ với cậu ấy thật sự chỉ là thân thiết một chút thôi, chúng tớ chính là quan hệ bạn bè trong sáng nhé!”
Bạn bè: “Hôm nay còn có người thấy Tiết Từ với cô gái kia ở cửa khách sạn nữa kìa.”
Tôi lập tức ngồi thẳng dậy, mười ngón tay lướt trên bàn phím như bay: “Khách sạn nào? Gửi địa chỉ cho tớ!”
Tiết Từ, nhà ngươi đừng có dùng thân thể của ta để làm chuyện gì xấu đấy!
Bạn bè cảm động tới mức rơi nước mắt: “Trên đời này rốt cuộc cái gì mới là thật? CP của tôi là thật!!!”
Đứa bạn người phía sau vui mừng vỗ vai tôi: “Cậu đau lòng, chứng tỏ cậu vẫn còn yêu cậu ta.”
“Khách sạn bên trái cổng trường á, cậu đi đi, tớ xin nghỉ cho.”
10.
Tới cửa khách sạn, quả nhiên thấy một cô gái tóc hồng, nhìn từ xa giống như một quả thanh long khổng lồ.
Tôi chạy chậm lại đuổi đến, nhìn xung quanh.
Không thấy Tiết Từ đâu.
“Chào bạn.” Tôi khách sáo hỏi: “Xin hỏi, có phải bạn với Tiết Từ chuẩn bị… ấy… ừm…”
Lời đến cổ họng lại không nói tiếp được.
Cô gái kia nhìn tôi một cái kì lạ, đánh giá tôi: “Bạn với anh ấy có quan hệ gì?”
Tôi còn chưa kịp nói, Tiết Từ đã xách một chai nước khoáng đi từ khách sạn ra, thấy tôi thì ngây người: “Từ Ấu Kiều, cậu đến đây làm gì vậy?”
Cô gái kia kéo tay Tiết Từ, ngửa mặt cười: “Bạn ấy hỏi chúng ta tới khách sạn làm gì.”
Tiết Từ: “…”
Tôi: “…”
Chị à! Rút gọn câu nói không phải như thế!!!
Sắc mặt Tiết Từ chậm rãi đỏ lên, đè thấp giọng, nghiến răng nghiến lợi: “Chúng tôi tới khách sạn mua nước, được chưa?”
“Con đường này không có tiệm tạp hóa nào, chị tôi muốn uống nước, nên tôi đến máy bán hàng tự động trong khách sạn để mua nước cho chị ấy!”
Tôi thở phào một cái: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, vậy không làm phiền…”
Sau đó khựng lại, như nhớ tới cái gì, ngẩng đầu lên.
“Chị cậu?”
Sắc mặt Tiết Từ không mấy tốt đẹp, cô gái bên cạnh lại cười lăn cười bò.
Tôi xấu hổ tới mức muốn giả ch/ế/t, bị Tiết Từ chặn họng.
“Vậy hai người nói chuyện đi, chị về đây.” Chị hắn vỗ lên vai hắn: “Cảm ơn em hai hôm nay đưa chị đi bệnh viện, yên tâm, chị không nói với chú đâu.”
Chờ đến khi chị hắn tập tễnh rời đi, tôi mới biết thì ra hôm đó Tiết Từ xin nghỉ là để đưa chị hắn đi bệnh viện khám bệnh.
Tôi và Tiết Từ nhìn nhau không nói gì.
Vẫn là tôi mở miệng trước: “Tiết Từ, ngày đó… cậu hiểu lầm rồi, tôi không có nhận…”
“Tôi biết.” Hắn ngắt lời tôi, không kiên nhẫn mà gãi đầu: “Không phải tôi tức giận cậu, mà là tôi tức giận bà ta.”
Bà ta là ai, không cần nói cũng biết.
“Bà ta luôn muốn nhúng tay vào cuộc sống của tôi, tôi đã nhường nhà của tôi cho bà ta rồi, bà ta còn chưa thỏa mãn nữa hay sao?”
“Đến cả bạn bè xung quanh tôi, bà ta cũng muốn nhúng tay vào, bà ta tưởng bà ta có quyền của mẹ tôi chắc?”
Tôi há miệng, nhưng không nói nên lời.
Đối với cuộc sống của Tiết Từ, tôi không có bất kỳ một lý do nào để phát biểu góc nhìn của tôi.
Đó là nỗi đau của hắn, người ngoài mãi mãi không thể đồng cảm được.
Nhưng im lặng một lát, tôi vẫn nói rõ: “Thật ra bà ấy không nói gì cả, chỉ cảm ơn tôi vì đã đốc xúc cậu học hành, chỉ thế mà thôi.”
Tiết Từ không nói gì, một lúc lâu sau mới ừ một tiếng: “Tôi biết rồi.”
Tôi cúi đầu nhìn thoáng qua điện thoại, giờ này, tiết tự học cuối cùng cũng tan rồi.
Hôm nay là thứ sáu, không có tiết tự học buổi tối, trong lớp chắc không còn ai nữa.
Tôi còn không nhanh sẽ không đuổi kịp trường học đóng cửa.
“Vậy tôi đi trước…”
“Kiều Kiều.”
Từ chỗ tối có một người đi ra, mỉm cười hướng về phía tôi.
“Hôm nay là thứ sáu.”
Mạnh Trạch cười nhìn tôi, giống như con rắn độc đã ngủ đông rất lâu rồi.
“Anh tới đón em về nhà.”
