13.
Tôi chạy ra khỏi cửa nhà, Mạnh Trạch đuổi theo, vây tôi ở cầu thang.
Nếu trong nhà gã còn kiêng kị, thì bây giờ không có ba mẹ ngăn cản, gã càng to gan hơn.
“Kiều Kiều, anh đang quan tâm em thôi, em còn nhỏ, sao có thể ra vào mấy nơi đó với đàn ông!”
Mạnh Trạch lạnh lùng nói: “Trước đây anh hỏi thăm rồi, từ hôm đi chơi xuân về, hai đứa bắt đầu trở nên ái muội mập mờ!”
“Nó với em có quan hệ gì? Sao em không nói với mọi người trong nhà?”
Bên ngoài nhìn vào chỉ thấy là anh trai đang đau lòng cho em gái.
Nhưng chỉ có tôi biết, tình cảm của Mạnh Trạch đối với tôi vượt xa tình cảm anh em.
Có thể nói, gã không đơn giản chỉ xem tôi là em gái, mà xem tôi là vật riêng của gã.
“Tôi với cậu ấy có quan hệ gì, tại sao phải nói với anh?”
Tôi lạnh lùng: “Quan hệ giữa chúng ta chỉ đơn giản là ở nhờ nhà, chuyện của tôi không tới phiên anh nhúng tay vào.”
Mạnh Trạch ngẩn người: “Em chưa bao giờ dùng giọng điệu này nói chuyện với anh.”
Gã lại giận ngược: “Em với loại học sinh hư đó ở chung với nhau, sớm muộn gì cũng học phải thói xấu! Nghe anh, ngày mai về nhà ở đi!”
Tôi tát gã một cái, đẩy gã ra, lạnh giọng quát lớn: “Anh biết vì sao trước đây tôi không dùng giọng điệu này để nói chuyện với anh không?”
“Bởi vì Từ Ấu Kiều sợ hãi, đang giả vờ mà thôi!”
“Cô ấy không thể không lấy lòng các người để đổi lấy một chút tự do!”
“Anh tưởng cô ấy muốn ở nhà anh, ở bên cạnh anh chắc? Đừng tưởng là tôi không biết trong đầu anh đang nghĩ gì.”
Tôi cười nhạo chế giễu: “Anh với Từ Ấu Kiều không hề có quan hệ huyết thống, còn mơ tưởng lửa gần rơm lâu ngày cũng bén…”
Mạnh Trạch hơi ngơ ngác, giống như bị người ta nhìn thấu bí mật trong lòng, nhất thời thẹn quá hóa giận.
“Từ Ấu Kiều!”
Gã bước nhanh vài bước, chuẩn bị túm lấy cổ tay tôi, đúng lúc một người xuất hiện, chắn ở trước mặt tôi.
“Đầu óc anh có vấn đề à?”
Tiết Từ nhẹ nhàng mà kìm tay gã, Mạnh Trạch nhất thời không thể động đậy được.
Tôi ngẩng đầu nhìn Tiết Từ, gió thổi bay áo khoác hắn, chặn lại cơn gió lạnh đang ùa đến.
Hắn hơi nghiêng đầu, giọng điệu lười biếng.
“Ngại quá, tới chậm rồi.”
14.
Mạnh Trạch thấy rõ người tới thì nhất thời giận tới mức bật cười: “Từ Ấu Kiều gọi cho mày từ khi nào?”
“Hai bọn tao còn phải gọi điện thoại à?”
Tiết Từ xoa cổ tay, khinh thường: “Lúc đưa cô ấy về tao đã thấy cái nhà mày không đúng rồi.”
Tôi nở nụ cười.
Xem ra Tiết Từ cũng không ngốc cho lắm.
Tôi cố ý chỉ nhà tôi cho hắn vì sợ hắn không biết đường.
Mạnh Trạch vốn đã nghẹn một bụng lửa giận, thấy Tiết Từ như vậy càng giống dầu đổ thêm vào lửa, một quyền đấm thẳng vào hắn: “Mày cách xa Kiều Kiều cho tao!”
Tiết Từ nhẹ nhàng tránh được, giả vờ bất đắc dĩ thở dài: “E là không được rồi.”
“Vận mệnh của tao với Từ Ấu Kiều tương liên.”
“Trên đời này không ai có thể đồng cảm được với cô ấy.”
“Không ai có thể cùng chịu đựng sự đau đớn về thể xác và tâm lý của cô ấy.”
“Nhưng tao có thể.”
Tiết Từ cười rộ lên, như cố tình khiêu khích, từng câu từng chữ chậm rãi.
“Mày nói xem, tao với cô ấy có quan hệ gì?”
Mạnh Trạch tức giận tới mức mất cả lý trí, phi thân tới đánh về phía hắn, Tiết Từ như không nhìn thấy, vẫn đưa lưng về phía tôi, bình thản nói.
“Từ Ấu Kiều, chuyện hôm trước đồng ý với cậu, nay phải thất hứa rồi.”
Tôi đang định hỏi câu này có ý gì, thì thấy một quyền của Tiết Từ hướng thẳng đến Mạnh Trạch, làm cho Mạnh Trạch trực tiếp ngã lăn quay.
Tức khắc, khớp xương ở ngón tay tôi truyền đến một cơn đau nhức.
Tôi muốn chửi rồi, nhưng nghẹn lại trong cổ, cắn chặt răng, cuối cùng chỉ có thể biến thành một nụ cười khổ.
“… Đồ điên.”
