8
Trong giấc mơ tối nay, tôi ngồi trong thư phòng cùng với Lâm Hành Chi, mà Lâm Niệm Chiêu thì đang chơi dưới đất.
Cô bé mới ba tuổi, mặc váy công chúa, sẽ dùng âm thanh mềm mềm ngòn ngọt gọi chúng tôi là ba mẹ, thấy chúng tôi đang bận sẽ tự mình ngồi chơi một bên.
Sau khi Lâm Hành Chi viết ra cách giải đề cho tôi, liền ôm lấy Lâm Niệm Chiêu, nhìn về phía tôi với ánh mắt nặng nề: “Tần Chiêu Chiêu, là cậu”
Tôi giật mình, sớm đã nhận ra hắn đang nói chuyện gì.
Hắn đã biết tôi là Tần Chiêu Chiêu ngoài đời thực.
Lâm Hành Chi dùng câu khẳng định nên tôi không trả lời.
Hai chúng tôi ngồi đối diện nhau, cùng rơi vào im lặng, cuối cùng người lên tiếng trước là tôi: “Sao cậu phát hiện được?”
Lâm Hành Chi đã khôi phục lại khuôn mặt không biểu cảm ngoài đời, nếu không phải tay nắm bút chì của hắn dùng sức đến trắng bệnh, tôi cũng sẽ nghĩ hắn giống như biểu hiện bên ngoài, không hề gợn sóng:
“Tôi tìm thấy quyển sách giống của cậu như đúc, trong đó còn ghi cách giải này”
“Hơn nữa cậu gần đây rất kỳ lạ”
“Cho nên vì sao cậu lại xuất hiện ở đây?”
Tôi không ngờ lại là vì chuyện này, chỉ có thể kể lại từ đầu tới cuối, thời điểm tôi đi vào giấc mơ của hắn, phát hiện ra bí mật của Lâm Hành Chi trên weibo, nhưng tôi không biết vì sao lại có thể đi vào giấc mơ.
Đôi lông mày của Lâm Hành Chi theo từng lời kể của tôi càng nhíu chặt lại: “Chuyện này có ảnh hưởng gì tới cơ thể của cậu không?”
Hắn dừng một chút, hình như nhớ tới chuyện gì: “Cho nên vết hôn trên người của cậu, là do tôi lưu lại”
Tôi: “…… Ừm”
Hơi thở mong manh.
Lâm Hành Chi: “Vậy cậu biết tất cả, bao gồm của chuyện tôi thích cậu”
“Câu trả lời của cậu là gì?”
Tôi nói không ra lời.
Tôi không thể trả lời vấn đề của Lâm Hành Chi, chỉ có thể im lặng.
Tôi cảm thấy mình bây giờ còn xấu hổ hơn Lâm Hành Chi.
Rất may báo thức của Lâm Hành Chi vang lên đúng lúc, hai người chúng tôi thoát ra khỏi giấc mơ.
Nhưng rất nhanh, chúng tôi lại gặp nhau trên hành lang của trường.
Lâm Hành Chi cản tôi lại, kéo tôi đến một góc.
Tôi tưởng hắn muốn tiếp tục vấn đề trong mơ, không ngờ lại nghe thấy hắn bình tĩnh nói:
“Không cần quan tâm vấn đề đó nữa.”
“Tôi biết cậu không có khả năng thích tôi, cho nên chúng vẫn giống như trước là được, chuyện cậu đi vào giấc mơ của tôi, tôi cũng sẽ nghĩ biện pháp giải quyết”
Tôi nghe được thì sững sờ tại chỗ.
Lời nói của Lâm Hành Chi xem như giải quyết buồn phiền bấy lâu nay của tôi, nhưng không biết vì sao, tôi lại không cảm thấy vui vẻ.
Lâm Hành Chi thật sự nói được làm được, ban ngày không giao tiếp, đến tối hắn cũng không ngủ, để tránh kéo tôi vào trong mơ.
Ngày đêm đảo lộn, sắc mặt Lâm Hành Chi tiều tụy đến mức mắt thường có thể thấy được.
Có một lần có lẽ là do Lâm Hành Chi chống đỡ không nổi nữa, thiếp đi một lúc, tôi lại bị kéo vào trong mơ.
Nếu không có chuyện bị bại lộ, trong mơ Lâm Hành Chi sẽ một tay ôm lấy tôi, một tay ôm con, thừa dịp đứa bé ngủ thì sấn tới hôn trộm tôi.
Nhưng chuyện đã bại lộ, trong mơ Lâm Hành Chi chỉ xin lỗi tôi, nói rằng hắn không cẩn thận ngủ quên mất, nhưng hắn đã đặt báo thức rồi, báo thức sắp kêu, giấc mơ cũng sẽ kết thúc.
Tôi nghe thấy thanh âm của chính mình: “Lâm Niệm Chiêu thì sao bây giờ?”
Lâm Hành Chi không trả lời.
Mấy ngày nay ở chung với nhau, chúng tôi rất khó xem cô bé như một nhân vật hư cấu.
Tôi nhìn thoáng qua Lâm Niệm Chiêu đang chơi ở trong phòng của bé, bé hình như cũng phát hiện ra điều gì, mềm mềm mại mại xin chúng tôi đừng rời đi, khóc đến mức hai má đều đỏ, nhưng theo từng hồi chuông báo thức, bóng dáng của bé vẫn trở nên mơ hồ.
9
Bởi vì chuyện này, tâm trạng của tôi như rơi xuống đáy.
Tôi định kiếm Lâm Hành Chi nói chuyện, nhưng hắn vẫn luôn trốn tránh tôi.
Bây giờ tôi mới hiểu được, không phải là hắn bảo tôi tránh xa hắn sao, rõ ràng là hắn trốn tránh tôi.
Hôm nay lúc tan trường, tôi phát hiện trong cặp có mang theo thức ăn cho mèo, mà tôi cũng chưa muốn về nhà, cho nên ở lại cho mèo ăn.
Ta lại gặp phải nam sinh mà Lâm Hành Chi ghen.
Không biết bị ai chọc phải mà trong lúc tôi đang cho mèo nhỏ ăn, từ đâu xuất hiện một thứ lướt qua như một cái bóng, nhảy thẳng về phía tôi.
Tôi đang ngồi xổm trên đất cho mèo ăn, căn bản không kịp đứng lên né tránh.
Mắt thấy cái bóng kia chuẩn bị đáp xuống người tôi thì một bóng người khác đã chắn trước mặt tôi.
So với bóng dáng đã đứng trước mặt tôi chặn lại zombie trong mơ, dần dần trùng khớp lại thành một.
Là Lâm Hành Chi.
Mà cắn cánh tay hắn là một con chó nhìn vô cùng hung hãn, chủ nhân của nó thì khoan thai đến muộn, dùng sức kéo dây xích lại mới kéo được con chó từ trên người Lâm Hành Chi xuống.
Rồi sau đó áy náy giải thích mình đang dắt chó đi dạo bình thường, không ngờ con chó bỗng phát điên, hắn giữ không nổi.
Người đó muốn đưa Lâm Hành Chi đi tiêm vắc – xin phòng dại, nhưng vừa đụng vào Lâm Hành Chi, đối phương đã trực tiếp ngã trên đất.
Tôi đột nhiên nhớ tới cảnh zombie trong giấc mơ đó, sốt sắng nhào qua, vị chủ nhân kia cũng nhanh chóng gọi 120, theo chúng tôi đến bệnh viện, phục trách từ A đến Z.
May chỉ là sợ bóng sợ gió, theo lời bác sĩ nói, Lâm Hành Chi là vì gần đây quá mệt mỏi, nghỉ ngơi không đủ mới té xỉu.
Tiêm vắc – xin phòng dại, truyền thêm một bình glucozo, Lâm Hành Chi mới tỉnh lại.
Trong khoảng thời gian hắn hôn mê, tôi đã suy nghĩ rất nhiều.
Bởi vậy sau khi hắn tỉnh lại, tôi đợi người khác ra ngoài hết mới hỏi Lâm Hành Chi vì sao lúc đó lại có mặt ở đó.
Bình thường có bao giờ thấy bóng dáng hắn đâu.
Thanh âm hắn để lộ vài phần chột dạ: “Nhìn thấy cậu với nam sinh kia cùng đi với nhau, nên tôi đi theo…”
Tôi không nhịn được bật cười, không ngờ là lý do này, lại hỏi tiếp: “Vậy vì sao cậu lại nghĩ tôi với cậu không thể quen nhau?”
Lâm Hành Chi im lặng vài giây, giọng nói hạ xuống: “Chính miệng cậu nói”
Tôi:???
Có lẽ thấy tôi không nhớ ra, Lâm Hành Chi mới nhắc lại:
“Một năm trước, cậu nói với Tôn Điềm là rất ghét tôi, sẽ không bao giờ yêu tôi”
Tôi:!!!
Tôi nhớ ra rồi, hình như là có.
Nhưng lúc đó là vì tôi bị Lâm Hành Chi cướp đi danh hiệu hạng nhất, giận quá không giữ được mồm mà!
Không ngờ Lâm Hành Chi lại nhớ lâu như vậy.
Nhưng không sao, bây giờ không phải lúc nói chuyện này.
Tôi: “Tôi đã có câu trả lời”
“Chúng ta có thể yêu nhau, nhưng mà phải là sau khi thi đại học cơ”
Sau lưng truyền đến tiếng bước chân dồn dập, là Lâm Hành Chi xuống giường chạy đến chỗ tôi, ôm chầm lấy tôi: “Anh đang nằm mơ sao?”
Đây là cái ôm đầu tiên của chúng tôi ngoài đời.
Cuối cùng tôi cũng không phải ngượng ngùng khi hỏi bài nữa rồi.
10
Quan hệ của tôi với Lâm Hành Chi không còn giương cung bạt kiếm nữa.
Tôn Điềm còn đoán hai chúng tôi giống như đang lén lút yêu đương.
Tôi lắc lắc đầu: “Bây giờ chưa tính tới”
“Chờ sau khi thi đại học mới chính thức quen nhau”
Tôn Điềm:???
Tôn Điềm:!!!
Con mắt cô nàng run run: “Cậu…. Các cậu……?”
“Tớ đã bỏ lỡ cái gì vậy?”
Tôi: “Sau này có cơ hội sẽ kể cho cậu sau”
Kết thúc kì thi đại học, tôi với Lâm Hành Chi chính thức ở bên nhau.
Tôi lấy một điểm duy nhất vượt qua Lâm Hành Chi, giành được Thủ khoa tỉnh.
Dù sao tôi ban ngày học, tối vào giấc mơ cũng học, chỉ vì muốn vượt qua hắn.
Nhưng đối thủ cạnh tranh của tôi trong đầu chỉ toàn tình yêu, không hề cảm thấy chút nguy cơ nào, ngược lại còn vui mừng vì tôi, kiêu ngạo nói: “Anh đây chính là người yêu của thủ khoa”
Tôi nhìn hắn còn vui hơn Thủ khoa là mình, quyết định cho hắn được hưởng ké mình một lần, được ngồi mát ăn bát vàng.
Hai chúng tôi cùng học một đại học, mà đến tối tôi vẫn đi vào giấc mơ của Lâm Hành Chi như cũ, vậy nên một ngày gần như 23 tiếng đều dính lấy nhau.
Mãi đến khi tốt nghiệp đại học, gặp mặt gia đình hai bên, giống như trong giấc mơ của Lâm Hành Chi, kết hôn sinh con, chuyện kì lạ này mới biến mất.
Chúng tôi cũng không hề cảm thấy mất mác.
Bởi vì Lâm Niệm Chiêu đã từ trong giấc mơ xuất hiện trong cuộc sống của chúng tôi ngoài đời.
Một nhà ba người được đoàn tụ.
Phiên Ngoại – góc nhìn của Lâm Hành Chi.
Bởi vì ba mẹ rời công ty dọn tới thành phố mới, Lâm Hành Chi cũng không thể không chuyển trường.
Nội dung ở trường thật sự quá đơn giản đối với hắn, sau khi Lâm Hành Chi ở trường mới vài ngày còn định sau này sẽ ở nhà tự học, nhưng không ngờ hắn gặp được Tần Chiêu Chiêu.
Đây là người bị hắn cướp đi hạng nhất.
Hắn biết đối phương xem hắn là đối thủ cạnh tranh, trước đây, bởi vì thành tích quá cao, một vài người muốn vượt qua hắn, nhưng đều thương tật đầy người mà rút lui.
Duy chỉ có Tần Chiêu Chiêu kiên cường, không đạt được mục đích thề không bỏ qua, sức sống lúc nào cũng bắn ra bốn phía, cùng bạn bè thảo luận biện pháp vượt qua hắn, lớn tiếng âm mưu, không che giấu chút nào.
Mới đầu hắn chỉ cảm thấy phiền, vậy nên thái độ với đối phương cũng giống như những người khác, đều lạnh lùng.
Hắn không ngờ sau này lại cảm thấy hứng thú với Tần Chiêu Chiêu, muốn nhìn đối phương nhiều hơn, càng không ngờ ngày qua năm tới lại chuyển thành tình yêu.
Đến lúc hắn ý thức được thì đã muộn.
Tần Chiêu Chiêu đã đem hắn xếp vào đối thủ cạnh tranh, trong đầu chỉ có học hành, có thể biến tất cả ý tốt của hắn thành chuyện học ——
Tần Chiêu Chiêu bị bệnh, hắn cố lấy hết dũng khí hỏi thăm đối phương, Tần Chiêu Chiêu không chỉ từ chối mà còn tỏ ra tinh thần rất phấn chấn, có thể viết 10 trang giấy thi;
Hắn giúp Tần Chiêu Chiêu dọn vở với tài liệu trên bàn, đối phương lại nghĩ hắn có phải đang thừa dịp này để nhìn xem cô ấy đang sử dụng tài liệu gì không;
Nhưng đổi lại là người khác, Tần Chiêu Chiêu lại vui sướng tiếp nhận.
Hắn không đạt được hạng nhất, Tần Chiêu Chiêu không thèm nhìn hắn; hắn đạt được hạng nhất, Tần Chiêu Chiêu lại nhìn hắn như đối thủ cạnh tranh.
Quan trọng nhất chính là, hắn từng nghe chính miệng cô ấy nói giỡn với bạn bè, Tần Chiêu Chiêu tỏ vẻ nghiêm túc nói hắn không bao giờ có khả năng ở bên cô ấy.
Lâm Hành Chi không ngờ lần đầu tiên biết yêu của mình, cứ như vậy mà thất tình rồi.
Hắn chỉ có thể viết hết tất cả trên weibo, làm những chuyện hắn muốn làm với Tần Chiêu Chiêu ở trong mơ.
Mà ngoài đời, Lâm Hành Chi vì không muốn mình sinh ra hy vọng với Tần Chiêu Chiêu thêm nữa nên hạ quyết tâm giữ khoảng cách với Tần Chiêu Chiêu.
Vào trong mơ, hắn có thể tùy ý ở bên Tần Chiêu Chiêu.
Đặc biệt là lúc vì muốn thư giãn nên coi vài bộ phim điện ảnh, giấc mơ càng thêm đa dạng.
Khiến hắn nhẹ nhõm là mấy tình huống nguy hiểm trong mơ, Tần Chiêu Chiêu đều không gặp phải chuyện gì, còn hắn bị thương hay chết đi cũng chẳng sao.
Dù cho trong mơ hay ngoài đời, Lâm Hành Chi cũng không muốn Tần Chiêu Chiêu bị thương, cũng không muốn Tần Chiêu Chiêu nhìn thấy dáng vẻ lúc chết của mình.
Hơn nữa trong mơ hắn còn có con với Tần Chiêu Chiêu, đối với hắn mà nói là đã may mắn lắm rồi.
Không ngờ chuyện trong mơ lại phát sinh bất ngờ, Tần Chiêu Chiêu thế mà có thể đi vào giấc mơ của hắn, nhìn thấu tâm tư của hắn không sót thứ gì.
Cũng may, Tần Chiêu Chiêu cuối cùng cũng chấp nhận hắn.
Kết thúc có hậu, hắn đã có được đối phương.
Kể cả ngoài đời hay là từng giấc mơ trong quá khứ.
